Bà Đường: [Con nghĩ đi đâu thế, chú ấy lớn tuổi hơn mẹ, cũng có một đứa con trai hơn con một tuổi cơ mà.]
Giang Sướиɠ thở phào nhẹ nhõm: [Ồ, thế thì không sao rồi ạ.]
Đời người cũng quá là thăng trầm đi, vừa rồi Giang Sướиɠ đã trong tích tắc tưởng tượng ra cảnh mấy đứa anh em tốt của mình khoác vai bà Đường, rồi với vẻ mặt gian xảo quay sang bảo cậu "Gọi bố đi".
Cái cảnh tượng đáng sợ này khiến khả năng chấp nhận của Giang Sướиɠ đột ngột tăng vọt, chỉ cần đối phương không phải anh em thân thiết của cậu, là ai cũng không thành vấn đề.
Nửa tiếng sau chiếc Mercedes-Benz dừng trước cửa một khách sạn sang trọng, nhân viên phục vụ rất nhiệt tình đến giúp đỗ xe, bà Đường xuống xe xong liền khoác tay con trai.
Nhưng bà Đường nhạy cảm nhận ra sắc mặt con trai không tốt lắm, bà hơi căng thẳng hỏi: "Con không muốn gặp mặt à?"
Giang Sướиɠ hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười: "Không ạ, không phải vì mẹ đâu, vừa nãy con thấy đồ khốn nạn trên khoảnh khắc."
Bà Đường thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì tốt rồi, con... ừm, nếu có ý kiến gì thì tốt nhất đừng thể hiện ra ngay trước mặt nhé, chú ấy gặp con cũng khá hồi hộp đấy. Có ý kiến gì thì nói riêng với mẹ, mình có thể trao đổi, được không?"
Giang Sướиɠ quẳng cái tên “đồ khốn nạn” kia ra khỏi đầu, gật đầu rồi nói: "Mẹ yên tâm đi, con đâu phải đứa không hiểu chuyện."
Phòng riêng nằm ở phía trong cùng, nhân viên phục vụ vừa cười vừa dẫn hai mẹ con vào.
Chiếc đèn chùm trên đầu sáng rực và lộng lẫy, tấm thảm dưới chân mềm mại và sạch sẽ, cả không gian tràn ngập bầu không khí thật đẹp đẽ.
Cha dượng đang ngồi ngay trong căn phòng này, nhìn trạng thái của bà Đường thì có thể thấy người này đối xử với bà rất tốt.
Có một đứa con trai cũng không sao, lại còn lớn hơn mình một tuổi, chắc chắn là hiểu chuyện rồi, không đến mức như trên phim, là một tên nhóc nghịch ngợm phá phách.
Nhân viên phục vụ đưa tay mở cửa phòng riêng, Giang Sướиɠ hít sâu lần cuối, điều chỉnh lại nụ cười đoan trang trên mặt.
Cửa mở ra.
Người đàn ông ngồi đối diện cửa lập tức đứng dậy, bồn chồn xoa xoa tay, hơi ngượng ngùng mở lời: "Giang Sướиɠ, đến rồi à, ngoài trời lạnh không?"
Còn người thanh niên ngồi cạnh người đàn ông vẫn ngồi yên trên ghế, anh ngước mắt nhìn qua, ánh mắt dừng lại trên người Giang Sướиɠ, khóe môi cong lên.
Nụ cười của Giang Sướиɠ đơ cứng lại trên khóe miệng.
Móa nó.