Băng Đường vẫy tay với hai người họ: “Được! Vậy bọn tôi đi trước đây, tạm biệt soái ca!” Bốn chữ cuối cùng là nói với Tĩnh Xuyên. Tĩnh Xuyên lịch sự vẫy tay, không nói gì.
Lúc này, khu du lịch đang rất nhộn nhịp.
Trên bãi cỏ lớn bên ngoài không chỉ có người chụp ảnh cưới, mà còn có một khu cắm trại riêng biệt. Giờ này, sau khi ăn trưa xong xuôi, mấy đứa trẻ con đang thả diều trên bãi cỏ. Tiếc là hôm nay không có gió, thời tiết rất đẹp, ba cậu bé chạy chân nọ đá chân kia trên bãi cỏ mà diều vẫn không thể bay lên trời, chỉ có tiếng cười đùa ầm ĩ vang vọng.
Giang Sướиɠ biết Tĩnh Xuyên đến hôm nay là do huấn luyện viên bảo anh ấy đến, cậu gần như đoán được huấn luyện viên đã nói những gì, không ngoài việc bảo anh ấy nhiệt tình chăm sóc em, chủ động giúp đỡ làm vài việc, chắc chắn còn bắt anh ấy chờ mình làm xong việc rồi đưa mình về.
Nhưng cậu không ngờ Tĩnh Xuyên lại đợi thật suốt hơn hai tiếng đồng hồ, cậu còn tưởng Tĩnh Xuyên chắc chắn sẽ chuồn đi trước.
Sau khi ngồi vào xe, Giang Sướиɠ hơi muốn nói lời cảm ơn, nhưng câu đó lại khó nói ra quá.
Cậu còn đang do dự, Tĩnh Xuyên đã hỏi cậu: “Đơn hàng tiếp theo hẹn ở đâu? Có thời gian đi ăn trưa không?”
Giang Sướиɠ há miệng, vô cùng ngạc nhiên, nhìn Tĩnh Xuyên như nhìn người ngoài hành tinh, mãi mới nói: “Anh biết bên phía Tây có một khu phố xập xệ khá nổi tiếng không?”
Tĩnh Xuyên nhíu mày, nhưng cũng chỉ trong chốc lát, sau đó mở điện thoại tìm một địa điểm rồi đưa cho Giang Sướиɠ xem: “Ở đây à? Hẹn mấy giờ, đi ăn trước đã.”
Giang Sướиɠ nhìn Tĩnh Xuyên: “Anh nhìn rõ chưa, từ đây lái xe đến đó phải mất hai tiếng đấy.”
Tĩnh Xuyên: “Biết rồi.”
Giang Sướиɠ dời mắt: “Lừa anh đấy. Hôm nay hết rồi, ban đầu Băng Đường hẹn chụp cả buổi chiều, kết quả lại chê váy cưới mệt quá nên chuồn rồi.”
Trong xe im lặng một thoáng, Giang Sướиɠ lại nói: “Hôm nay anh thật sự đến làm tài xế cho em à.”
Tĩnh Xuyên tắt bản đồ, chuyển sang mở ứng dụng đánh giá, tìm kiếm món ngon gần đó, tranh thủ trả lời cậu: “Chứ còn gì nữa?”
Giang Sướиɠ bĩu môi: “Em cứ tưởng anh không muốn đến, huấn luyện viên ép anh đến, nên anh chỉ tiện miệng qua loa với em thôi.”
Tĩnh Xuyên “ừm” một tiếng, nói: “Đúng là qua loa thật.” Nói xong liền đưa điện thoại cho Giang Sướиɠ xem, trên màn hình là đủ loại cửa hàng, hỏi: “Ăn gì?”
Điện thoại của Tĩnh Xuyên được nhét vào tay Giang Sướиɠ, cậu nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Trước đây Tĩnh Xuyên cũng luôn thích như vậy, Giang Sướиɠ nói muốn ăn gì, Tĩnh Xuyên liền tìm ra cả một danh mục, sau đó nhét điện thoại sang hỏi “quán nào”.
Cậu nhìn đi nhìn lại, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, liền lên tiếng hỏi: “Việc đưa em đi ăn trưa có phải là nhiệm vụ huấn luyện viên giao cho anh không?”
Tĩnh Xuyên không nói dối: “Ừm.”
Chữ này vừa thốt ra, Giang Sướиɠ liền cảm thấy mất hết khẩu vị, tùy tiện lướt xuống, rồi trả điện thoại cho anh, dùng giọng điệu cứng nhắc nói: “Không đói, anh đưa em về nhà đi.”
Thời gian Tĩnh Xuyên và Giang Sướиɠ yêu nhau, chính xác là tám tháng mười ba ngày.
Thời gian này tuy không dài, nhưng đủ để Tĩnh Xuyên hiểu Giang Sướиɠ. Tính cách của cậu ấy đúng là như vậy, rất đơn giản, nhìn một cái là hiểu ngay, chưa bao giờ giấu giếm điều gì quanh co khúc mắc với người khác, tất cả đều thể hiện rõ trên mặt.
Tĩnh Xuyên rất khó đánh giá cậu ấy.