Chương 19

Giang Sướиɠ cũng lười nói dối cho qua, trực tiếp nói thật: “Bạn trai cũ.”



Băng Đường im lặng hai giây, sau đó đột nhiên quay đầu lại, hai tay bám vào lưng ghế, nhìn chằm chằm Tĩnh Xuyên đang ngồi ở hàng ghế cuối.

“Đệt, cậu cũng lộ liễu quá rồi!!!” Giang Sướиɠ giữ chặt lấy vai Băng Đường, mất một hồi sức lực mới kéo cô ấy quay lại, tiện thể lén nhìn một cái, Tĩnh Xuyên đang cúi đầu xem điện thoại, trông rất chuyên tâm, hình như không để ý việc mình vừa lén chụp anh ấy.

Băng Đường trợn mắt nhìn Giang Sướиɠ: “Cậu là gay à!”

Giang Sướиɠ trợn trắng mắt: “Phải đó.”

Băng Đường lại muốn quay đầu nhìn Tĩnh Xuyên, bị Giang Sướиɠ dự đoán chính xác, lập tức đưa tay che mặt cô ấy lại. Băng Đường đau khổ vặn đầu mình quay lại, thực sự rất muốn nhìn lại một lần nữa, á á trước đây chưa từng nhìn kỹ! Cô ấy suy nghĩ một lát: “Vậy anh ấy cũng là gay à!”

Giang Sướиɠ trợn mắt đến mệt mỏi: “Vô nghĩa!”

Băng Đường hì hì cười, nhớ lại chuyện trước đây, thì thầm với Giang Sướиɠ: “Tôi nói cậu nghe này, thật ra trước đây có một người bạn của tôi có hỏi thăm về anh ấy. Anh ấy có lẽ thấy tôi quen thân với cậu nên nhờ tôi hỏi xem người mẫu trên trang chủ của cậu có xu hướng gì, có độc thân không, có quan hệ không.”

Giang Sướиɠ bĩu môi: “Vậy sao cậu không hỏi?”

Băng Đường: “Lúc đó tôi với cậu thực ra cũng không thân lắm, chỉ chụp vài lần, ngại không dám hỏi. Cậu nghĩ xem, lúc đó cậu vẫn còn để ảnh anh ấy trên trang chủ mà, hơn một năm trước rồi đó.”

Giang Sướиɠ không nói gì, cúi đầu chọn ảnh, hai tấm ảnh chụp lén Tĩnh Xuyên đã lướt qua từ lâu rồi. Tay cậu ấy nhấn từng nhịp, ảnh từng tấm một lật về phía sau.

Băng Đường đã mở hộp thoại, bắt đầu nhớ lại khoảng thời gian đầu cô ấy tìm Giang Sướиɠ chụp mẫu, ảnh chụp đăng lên vòng bạn bè, rất nhiều người đều hỏi nhϊếp ảnh gia là ai. Hỏi xong vào trang chủ của Giang Sướиɠ xem, rồi lại quay lại tìm Băng Đường, câu đầu tiên thường là: “Đệt! Chàng người mẫu được ghim trên trang chủ của nhϊếp ảnh gia đúng là đỉnh của chóp!”

Cô ấy là một tiểu phú bà, nhóm bạn bè cũng toàn con nhà giàu, không ít người rất thẳng thắn, hỏi Băng Đường có quen biết chàng người mẫu này không, có giới thiệu không; còn có những người chơi lớn hơn, trực tiếp hỏi Băng Đường có thể giúp liên hệ không, chàng người mẫu này có nhận bao nuôi không, tiền không phải vấn đề.

Giang Sướиɠ không thích nghe những lời này, tay không dừng, lật thoăn thoắt về phía sau.

Băng Đường độc diễn mãi một mình, thấy không ai để ý mình, liền quay sang nhìn Giang Sướиɠ chọn ảnh. Đúng là Giang Sướиɠ có khác, tốc độ chọn ảnh nhanh thật, cô ấy còn chưa nhìn rõ thì Giang Sướиɠ đã… Băng Đường đột nhiên đưa tay vỗ vào cánh tay Giang Sướиɠ, gọi cậu ấy: “Này, tấm vừa nãy tôi còn chưa mở mắt ra mà, sao không xóa đi.”

Giang Sướиɠ khựng tay lại, lặng lẽ lùi về tấm trước, quả nhiên tấm này Băng Đường đã nháy mắt khi chụp. Cậu ấy nhấn xóa.

Băng Đường khẽ quay đầu nhìn về phía sau, Tĩnh Xuyên vẫn đang xem điện thoại.

Cô ấy cũng nhận ra rồi, những lời vừa nãy mình nói Giang Sướиɠ không thích nghe, không thích nghe nói lên điều gì, là cậu ấy chưa buông bỏ thôi chứ gì. Chuyện hóng hớt này lại đến rồi, Băng Đường dịch sang cạnh Giang Sướиɠ một chút, ghé sát hơn, khẽ hỏi: “Cậu có phải vẫn còn thích anh ấy không?”

Cô ấy không nói câu này thì thôi, vừa nói ra, Giang Sướиɠ như bị pháo nổ, mở miệng đã là: “Tôi khinh!” Rồi như bị dẫm phải đuôi mà xổ ra một tràng: “Cậu có thấy cậu ta trông cũng tử tế, rất hợp với tiêu chuẩn tình yêu sét đánh của người bình thường, đặc biệt có mị lực, như ngôi sao nam ấy! Thực ra chỉ là một tên cặn bã thôi, ai yêu thì người đó biết, yêu hắn ta là xui xẻo tám đời!”