Chương 15

Băng Đường là nickname của phú bà, tên đầy đủ là Lê Hầm Đường Phèn (Băng Đường Đốn Đại Lê), lúc mới quen Giang Sướиɠ gọi cô ấy là Đại Lê, cô ấy cảm thấy Đại Lê không hợp với khí chất ngọt ngào của mình nên bắt Giang Sướиɠ đổi sang gọi Băng Đường.

Hai người đẹp bên trong mặc váy cưới lộng lẫy bên ngoài khoác áo khoác lông vũ đang vẫy tay về phía này, Băng Đường hùng hổ xách váy cưới chạy đến mắng người: “Tao biết ngay mày sẽ đến muộn mà, gửi tin nhắn cho mày mà mày không trả lời là tao đã linh cảm mày sẽ đến muộn rồi!” Mỗi khi đến lúc này Giang Sướиɠ lại thấy cái tên Đại Lê vẫn hợp với cô ấy hơn.

Giang Sướиɠ chắp tay xin tha: “Em chạy đến rách cả giày rồi đây, mới muộn có bảy phút thôi mà!”

Đến trước mặt Giang Sướиɠ, Băng Đường lúc này mới để ý đến Tĩnh Xuyên đang đi theo. Cô ấy chợt đứng sững lại, mắt nhìn chằm chằm Tĩnh Xuyên, càng nhìn càng thấy quen, đã gặp ở đâu rồi nhỉ?

Giang Sướиɠ giới thiệu mọi người với nhau, trước tiên giới thiệu với Tĩnh Xuyên: “Đây là Băng Đường, khách quen của em, một phú bà đó.” Sau đó giới thiệu với Băng Đường, cậu kiêu ngạo nhìn Tĩnh Xuyên, dùng giọng điệu “thiếu gia đây ra ngoài là phải có đội hình như thế này” mà nói: “Đây là tài xế của tôi, hôm nay gọi anh ta đến giúp việc.”

Tĩnh Xuyên suýt nữa bật cười vì tức, nhưng không so đo với cậu, gật đầu chào Băng Đường: “Chào bạn.”

Giang Sướиɠ nói năng lung tung, Băng Đường căn bản không để tâm, cô ấy chỉ lo nhìn chằm chằm Tĩnh Xuyên, không phải, người này thật sự rất quen mà, cô ấy chắc chắn đã gặp rồi.

Băng Đường đột nhiên “A!” một tiếng, mạnh mẽ kéo tay Giang Sướиɠ hỏi: “Tôi nhớ ra rồi! Đây không phải là mẫu ảnh tuyệt đẹp của cậu sao! Đúng không? Tuy đổi kiểu tóc rồi nhưng khuôn mặt này của anh ấy vẫn khá dễ nhận ra mà, phải anh ấy không?”

Dù cô ấy cố ý hạ giọng, nhưng mấy người đứng gần như vậy, Tĩnh Xuyên chắc chắn có thể nghe thấy! Vẻ kiêu ngạo vừa nãy của Giang Sướиɠ lập tức biến mất không còn tăm hơi, cậu khổ sở nhanh chóng đưa tay bịt miệng Băng Đường lại: “Chị Băng Đường ơi, bớt nói vài câu đi. Hai đứa em quan hệ khó xử lắm, đừng nói nữa mà.”

Cậu vừa bịt miệng, tay liền dính đầy son môi màu sắc tươi tắn. Băng Đường rên lên một tiếng chạy đi, vội vàng lục túi tìm son dặm lại. Cô bạn thân ít nói đứng bên cạnh nở nụ cười ngại ngùng, đưa cho Giang Sướиɠ một tờ khăn giấy bảo cậu lau tay.

Giang Sướиɠ có mối quan hệ rất tốt, nhiều người nói ở bên cậu không áp lực, cứ thoải mái bộc lộ bản tính là được.

Có lẽ liên quan đến môi trường trưởng thành từ nhỏ đến lớn. Giang Kiến Sinh không phải phú nhị đại, mà là tự tay trắng lập nghiệp dựa vào năng lực của mình, nên dù Giang Sướиɠ sinh ra đã ở biệt thự, nhà có thuê bảo mẫu, nhưng trong nhà không có bầu không khí và quy tắc của các gia đình quyền quý.

Học hành không tốt cũng không sao, cô Đường không quan tâm đến thành tích, cho rằng Giang Kiến Sinh đã đủ giàu rồi, có thể khiến Giang Sướиɠ và con cháu của Giang Sướиɠ sau này đều ăn chơi lêu lổng mà vẫn cơm no áo ấm. Còn về đời sau nữa, lúc đó cô Đường đã xuống mồ rồi, quan tâm làm gì, cứ để chúng tự mình nỗ lực đi!

Vì vậy, Giang Sướиɠ từ nhỏ đến lớn đều có thể tùy ý bày tỏ ý kiến của mình, nói ra những gì cậu muốn, làm những gì cậu thích. Sống vui vẻ như vậy, cậu ấy tự nhiên cũng tràn đầy tình yêu với người lạ, thích giúp đỡ người khác, tính cách hoạt bát.