Khi hai người còn hẹn hò, Giang Sướиɠ đã từng đến đây chụp ảnh, chụp Tĩnh Xuyên.
Lúc đó Giang Sướиɠ mới tự học nhϊếp ảnh và mới nhập môn, không có tác phẩm nào nổi bật để làm quảng cáo, nên năn nỉ Tĩnh Xuyên đi cùng để chụp ảnh. Tĩnh Xuyên ngoài đồng phục học sinh ra thì không chú trọng đến cách ăn mặc. Anh ta cậy có khuôn mặt đó mà cứ ăn mặc lôi thôi, mùa hè thì quanh đi quẩn lại ba bốn chiếc áo phông, mùa đông thì hai chiếc áo khoác thay nhau mặc. Giang Sướиɠ chê anh ta không thời trang, nói anh ta lãng phí khuôn mặt và vóc dáng. Tĩnh Xuyên nói: "Tiểu thiếu gia, gia đình chúng ta bình thường, quần áo đủ mặc là được rồi."
Giang Sướиɠ kéo Tĩnh Xuyên đi trung tâm thương mại mua quần áo trước, nào là phong cách học đường một bộ, phong cách thể thao năng động một bộ, phong cách cấm dục một bộ, mua một đống liền tù tì. Tĩnh Xuyên đi sau cậu xách túi, tay bị một đống túi mua sắm siết đến hằn lên vết đỏ sâu hoắm.
Giang Sướиɠ nhìn thấy xót ruột, nói: “Sao anh không nói gì, em mua đồ mà mê quá quên không giúp anh xách, anh phải kêu em chứ.”
Tĩnh Xuyên mỉm cười, nói: “Hồi nhỏ em có phải rất muốn chơi búp bê Tây, kiểu búp bê thay quần áo ấy, nhưng vì là con trai nên ngại không dám nói không?”
Giang Sướиɠ nghiến răng, mắng anh ta được voi đòi tiên.
Lúc đó là mùa thu, Giang Sướиɠ bỏ tiền thuê một chiếc xe van, mở cốp sau ra. Chụp xong một bộ là để Tĩnh Xuyên chui vào phía sau xe van thay quần áo. Khi Tĩnh Xuyên mặc đồng phục bước ra, gió trên sông thổi mạnh, cà vạt “phạch phạch” bay lên đập vào mặt Tĩnh Xuyên, Giang Sướиɠ cười đến không đứng thẳng lưng được.
Tĩnh Xuyên bất lực nhìn ống kính, hỏi cậu có chụp nữa không. Cậu đã chụp được một bức ảnh vào lúc đó, cà vạt bay phất phới, tà áo lộn xộn, tóc bị gió thổi phồng lên vừa rối vừa xù: “tách” một tiếng, Tĩnh Xuyên lúc đó đẹp đến mức giống như một vị thần tự do lướt trong gió mà không ai có thể nắm giữ.
Bộ ảnh đó treo trên trang chủ của Giang Sướиɠ hơn một năm, rất nhiều người tìm cậu chụp ảnh chỉ vì cậu chụp Tĩnh Xuyên thực sự, thực sự quá đẹp.
Sau này Giang Sướиɠ đã gỡ bộ ảnh đó khỏi trang chủ.
Những khách hàng quen của cậu phát hiện ra, hỏi cậu sao lại gỡ tác phẩm đại diện xuống. Giang Sướиɠ nói: “Tác phẩm đại diện gì chứ, ai nói đó là tác phẩm đại diện của tôi? Thiếu gia đây tùy tiện chụp thôi, giờ thì chai sạn thị giác rồi, cả thèm chóng chán rồi, nhìn ngán rồi, không được sao?”
Tĩnh Xuyên hỏi cậu có ý kiến gì không, cậu nửa ngày không nói lời nào. Xe chạy qua cầu vượt, cậu lại lơ đãng nghĩ đến chuyện cũ. Tối qua vẫn là một mình lén lút hồi tưởng, hôm nay thì hay rồi, bắt đầu hồi tưởng ngay trước mặt nhân vật chính, có đáng không chứ, cũng đâu phải yêu đến chết đi sống lại, mau đừng nghĩ đến những chuyện xưa đó nữa.
Giang Sướиɠ nói với giọng hơi kỳ cục, như thể bị kẹp tay vào cửa vậy: “Thế, hai người họ định khi nào… sống chung với nhau?”
Giang Sướиɠ nghe thấy ai đó khẽ cười một tiếng, trong xe ngoài cậu và Tĩnh Xuyên cũng chẳng có ai khác. Cuối cùng cậu quay đầu nhìn Tĩnh Xuyên một cái, vẻ mặt băng giá của người này quả thực đã tan chảy đôi chút, cũng không biết điều gì đã khiến anh ta vui vẻ đến vậy.
Câu hỏi của mình chẳng phải rất bình thường sao? Cười cái quái gì mà cười.
“Tùy em thôi, nếu khả năng tiếp nhận của em cao, thì bố dượng có thể “tại vị” ngay tối nay.” Tĩnh Xuyên hiếm hoi lắm mới nói một câu đùa. Anh ta biết Giang Sướиɠ không có tình cảm với bố ruột, nên câu đùa này có thể nói được.