Chương 34: Tiểu Lang Vương

Tô Thiển hài lòng thu hồi giấy cắt đứt quan hệ, rồi tiện tay lấy lọ thuốc ra, ném một viên thuốc giải xuống đất.

Lão tổ Tô gia đành phải nhục nhã nhặt viên thuốc giải dính đầy đất cát lên, rồi vội vàng nuốt xuống.

"Lên đây." Đợi đến khi Tô Thiển bước đến, Tiêu Yến nhích người sang một bên, chừa lại một chỗ trống vừa đủ cho Tô Thiển ngồi.

Tô Thiển nghĩ đến việc người nam nhân này vừa ra mặt giúp mình, thật sự không tiện từ chối hắn lần nữa trước mặt mọi người.

Vì vậy, Tô Thiển nể mặt hắn, vẫy tay gọi bọn trẻ, đợi chúng chạy đến, mỗi tay ôm một đứa, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Yến.

Ngay khi Tô Thiển ngồi xuống, hương thơm quyến rũ độc đáo của nữ tử ập vào mặt, khiến ánh mắt Tiêu Yến tối sầm lại, "Đi."

Theo sau tiếng hú của bầy sói, tám con Thiên Huyết Lang bay lên không trung, kéo chiếc kiệu vàng đi xa.

Lần đầu tiên được yêu thú kéo điên cuồng trên bầu trời, hai đứa trẻ vui vẻ, không hề sợ hãi rụt rè, tò mò vươn cổ nhìn xung quanh, dáng vẻ đó khiến Tô Thiển mỉm cười, trong lòng mềm nhũ.

Rất nhanh, mấy người đã về đến hậu viện khách điếm Tô Thiển đang ở.

Sau khi kiệu dừng vững chắc, Tô Khanh Khanh vẫn còn thòm thèm: "Đi nữa đi nữa, mẹ ơi, chúng ta bay thêm lần nữa có được không?"

"Một lần này là đủ rồi, nào, xuống thôi." Tô Thiển định xuống kiệu, nhưng bị Tiêu Yến giữ lại.

"Bọn trẻ muốn chơi, có thể chơi thêm một lát nữa." Tiêu Yến nói.

Thấy hai đứa trẻ đều mở to đôi mắt sáng ngời nhìn mình, Tô Thiển cố nén đau lòng, từ chối Tiêu Yến: "Không cần đâu, không nên làm phiền Vương gia mãi."

"Tiểu muội, xuống thôi." Tô Diệp cũng muốn chơi, nhưng cậu bé không muốn khiến Tô Thiển khó xử, nên ôm Tô Thiển Thiển bước những bước chân ngắn ngủn xuống kiệu.

Thấy Tô Thiển và con trai đều giữ khoảng cách với mình, Tiêu Yến cuối cùng đặt ánh mắt lên người con gái: "Khanh Khanh, con có thích mấy con chó lớn này không?"

Rõ ràng, lúc ở Tô gia, Tiêu Yến đã nghe được cuộc trò chuyện giữa hai đứa trẻ.

"Gâu gâu." Bầy Thiên Huyết Lang rất thông minh, có thể hiểu tiếng người, lập tức bất mãn kêu lên vài tiếng.

Tô Thiển không nhịn được bật cười.

Huyết mạch của bầy Thiên Huyết Lang này rất cao cấp trong số yêu thú, nhưng trước mặt con gái mình, chúng phải từ bỏ lòng kiêu hãnh của loài sói, hạ mình làm chó lớn, thật sự có chút đáng thương.

Thấy Tô Khanh Khanh rụt rè gật đầu, Tiêu Yến liếc mắt nhìn bầy Thiên Huyết Lang.

"Ư ư..." Bầy Thiên Huyết Lang sợ hãi rụt cổ lại, ngoan ngoãn nằm xuống.

Thôi được rồi thôi được rồi, chó lớn thì chó lớn vậy, ai bảo đây là tiểu chủ nhân của chúng, thích gọi gì thì gọi vậy.

"Thúc thúc, con có thể sờ mấy con chó lớn thúc nuôi không? Chúng đẹp quá ạ." Tô Khanh Khanh dè dặt hỏi.

Tiêu Yến làm sao có thể từ chối, mỉm cười đồng ý ngay: "Đương nhiên có thể, con cứ sờ thoải mái."

Chỉ thấy con Thiên Huyết Lang cường tráng và xinh đẹp nhất trong bầy bước ra, nhìn kỹ sẽ thấy giữa lông mày nó có một vệt màu đỏ như lửa, đó chính là dấu hiệu của Lang Vương Thiên Huyết Lang.

Tuy nhiên, kích thước của Lang Vương Thiên Huyết Lang trưởng thành sẽ lớn gấp đôi so với Thiên Huyết Lang bình thường, con trước mắt này chắc vẫn chưa trưởng thành, vẫn còn là ấu thú.

Tiểu Lang Vương làm dáng lắc lắc bộ lông trắng như tuyết trên người, ngoan ngoãn bước đến trước mặt hai đứa trẻ, rồi cúi đầu, ngước mắt nhìn Tô Khanh Khanh.

"Ngươi dễ thương quá!" Tô Khanh Khanh thích Tiểu Lang Vương chết đi được, nhào tới ôm cái đầu to lông xù của Tiểu Lang Vương xoa xoa, còn không quên gọi Tô Diệp: "Đại ca, ca cũng đến sờ đi, mềm mại sờ thích lắm!"

Tô Diệp động lòng rồi, nhưng sự điềm tĩnh của con trai không cho phép cậu bé lập tức hành động.