"Cửu Vương gia, ý của ngài là sao?" Lão tổ Tô gia không ngờ Tiêu Yến lại ngang ngược đến vậy, lập tức trầm mặt, không vui nói: "Chuyện của Tô Thiển là chuyện nội bộ nhà ta, xin Cửu Vương gia đừng xen vào thì hơn, chi bằng mau chóng trở về nghỉ ngơi, chăm sóc sức khỏe cho tốt, tranh thủ sớm ngày được vào cung thượng triều mới phải."
Mọi người xung quanh nghe vậy, không khỏi bật cười thành tiếng.
Ở nước Hỏa Vân, ai mà không biết Cửu Vương gia thất sủng, bệ hạ trước giờ lạnh nhạt với hắn, mà hắn cũng chẳng tranh giành, thân thể yếu đuối tàn phế lại không có thực lực, ngay cả việc thượng triều mà hoàng tử nào cũng phải tham gia, hắn cũng không có tư cách, luôn bị người đời coi thường.
Lão tổ Tô gia nhìn như quan tâm đến hắn, song thực tế lại đang nhắc nhở Tiêu Yến, hãy chú ý thân phận của mình!
Cảm nhận được ánh mắt chế giễu của mọi người, Tô Thiển nheo mắt lại, sát khí trong lòng càng thêm nặng nề.
Thế nhưng, Tiêu Yến vẫn tươi cười, giọng điệu hờ hững ẩn chứa sát khí: "Sáu năm trước, Thiển Thiển đã mặc giá y vì bản vương, tuy chưa cử hành hôn lễ, nhưng ở nước Hỏa Vân ai cũng biết nàng là thê tử chưa cưới của bản vương. Hôm nay, bản vương nhất định phải bảo vệ nàng, kẻ nào dám cản, gϊếŧ không tha."
Nụ cười của Tiêu Yến ẩn chứa sát khí vô hạn, tựa như thần minh giáng thế, không giận mà uy, khiến tất cả mọi người im lặng.
Lão tổ Tô gia vung tay lên, linh lực toàn thân trấn áp toàn trường, ông ta trầm mặt, chút cung kính đối với Tiêu Yến biến mất, lạnh lùng châm chọc: "Vương gia thật biết nói đùa, ngài ngay cả đứng cũng không xong, lấy gì bảo vệ Tô Thiển?"
Mọi người xung quanh lập tức cười nhạo: "Ha ha ha, ai nói không phải chứ, chỉ là một kẻ phế vật, ngay cả một chiêu của lão tổ cũng không đỡ nổi."
"Tiêu Yến này tưởng rằng dựa vào thân phận là có thể áp chế được lão tổ sao? Người nước Hỏa Vân chúng ta từ trước đến nay đều lấy thực lực làm trọng, Cửu Vương gia ngay cả tu luyện cũng không biết, không có thực lực, lấy gì mà nói điều kiện với lão tổ?"
"Chẳng qua là ỷ vào có yêu thú mới ngông cuồng, phế vật thì vẫn là phế vật, chẳng trách lại thích Tô Thiển!"
Mọi người nhìn Tô Thiển, lại nhìn hai đứa trẻ, rồi nhìn Tiêu Yến, cười càng lớn hơn.
Đội nón xanh bọn họ thấy không ít, nhưng như Tiêu Yến tự mình đội nón xanh cho mình này thì đây là lần đầu tiên bọn họ thấy.
"Người đâu, tiễn vương gia ra ngoài." Ngẩng cao đầu ngạo nghễ, Lão tổ Tô gia ra lệnh.
"Để ta!" Nhị trưởng lão Tô gia đứng lên, đi thẳng đến chỗ Tiêu Yến, cười lạnh nói: "Cửu Vương gia, ngài tự đi đi, nếu để tiểu nhân khiêng ngài ra ngoài,vậy thì không hay chút nào đâu!"
"Ngu xuẩn." đôi môi mỏng của Tô Thiển khẽ động, đưa ra đánh giá như vậy.
"Tô Thiển, tiện nhân nhà ngươi chán sống rồi sao...?" Nhị trưởng lão nổi giận đùng đùng xắn tay áo, đột nhiên cảm thấy một luồng linh lực đáng sợ khiến lão nghẹt thở, từ người Tiêu Yến bùng nổ, khiến toàn thân lão cứng đờ, linh lực trong cơ thể dưới áp lực tuyệt đối, vậy mà không lưu chuyển được.
Ầm!
Không ai nhìn rõ Tiêu Yến đã động thủ như thế nào, khi họ hoàn hồn lại, thân hình Nhị trưởng lão đã vẽ ra một vệt tàn ảnh dưới ánh mặt trời, nơi đi qua máu tươi văng tung tóe, khi rơi xuống đất, l*иg ngực đã bị sức mạnh kinh hoàng đánh nát, máu thịt be bét!
Lập tức, hiện trường im phăng phắc, mọi người nhìn Nhị trưởng lão ngay cả cơ hội kêu thảm cũng không có đã bị gϊếŧ trong nháy mắt, sợ hãi đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
"Hôm nay, nếu ngươi không thể khiến Thiển Thiển hài lòng, cả nhà Tô gia ngươi, không một ai sống sót." Tiêu Yến thản nhiên nói, không hề coi Tô gia ra gì.