Chương 21: Bảy năm trước, gương mặt này của nàng

Lời nói của Tô Thiển không thể nghi ngờ, thái độ cứng rắn khiến Tiêu Yến nheo mắt, trong lòng giống như bị thứ gì đó níu lấy, lại dâng lên cảm giác khó chịu nhàn nhạt.

"Cho dù nàng có muốn hay không, bản vương cũng là cha của hai đứa nhỏ kia." Tiêu Yến thấy Tô Thiển nheo mắt khó chịu quay đầu nhìn hắn, suy nghĩ dần dần bay xa, "Bảy năm trước, gương mặt này của nàng, bản vương sẽ không nhớ sai."

Đáy mắt Tô Thiển nổi lên ý lạnh, càng nhìn càng cảm thấy Diệp Nhi và nam nhân này thật sự là giống nhau như đúc, "Vậy thì sao? Cho dù ngài nói là thật hay giả, ta cũng sẽ không gả cho ngài."

Dứt lời, nàng xoay người muốn rời đi.

"Lời của bản vương còn chưa nói xong, nàng đã muốn trốn?" Nhìn bóng lưng Tô Thiển rời đi nhanh chóng, vẻ mặt Tiêu Yến lạnh lùng nheo mắt lại, sau đó giơ tay giữ chặt cổ tay nàng.

Tô Thiển vốn đã cảnh giác, lúc này càng giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, khó chịu hất Tiêu Yến ra, trong lúc giơ tay, một cây ngân châm giấu giữa các ngón tay lóe lên ánh sáng độc, nhắm thẳng vào mi tâm Tiêu Yến!

Một chiêu không chút lưu tình, sát khí quanh người Tô Thiển ập tới, hiển nhiên là động thủ thật!

Một mùi hương u lan phả vào mặt Tiêu Yến, hai tay hắn không biết là đã ấn vào cơ quan nào trên xe lăn, bánh xe của chiếc xe lăn kia lại xoay chuyển, thân hình nhanh chóng lướt qua, dễ dàng né tránh tấn công của Tô Thiển.

Tô Thiển ngạc nhiê vì Tiêu Yến một nam nhân ngay cả đứng cũng không đứng dậy được, lại còn có thể có tốc độ nhanh như vậy!

Nghĩ vậy, Tô Thiển đổi sang chiêu khác, đang muốn tiếp tục động tác, lại không ngờ lúc Tiêu Yến di chuyển, bánh xe của chiếc xe lăn kia đột nhiên cuốn lấy vạt váy kéo lê trên đất của nàng, giống như một bàn tay to hung hăng kéo nàng một cái.

Rẹt một tiếng vạt váy bị xé rách, thân hình Tô Thiển càng không thể khống chế, mất trọng tâm đổ thẳng về phía Tiêu Yến.

Bẹp.

Hai người đều không kịp phản ứng, liền cảm giác môi mình chạm vào thứ gì đó mềm mại.

Bốn mắt nhìn nhau, Tô Thiển bất ngờ.

Nàng nhìn Tiêu Yến khẽ nheo mắt lại, cảm nhận bờ môi mềm mại như cánh hoa của nam nhân này...

"Lưu manh thối tha!" Vừa thẹn vừa giận giơ tay lại cho Tiêu Yến một bạt tai, trong lúc Tiêu Yến ngẩn người, Tô Thiển đầu cũng không quay lại xoay người bỏ chạy.

Rầm một tiếng, cửa phòng bị đóng sầm lại.

Tiêu Yến khẽ hừ một tiếng, bàn tay như ngọc thạch điêu khắc thành nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi còn lưu lại hương thơm thanh khiết của thiếu nữ, "Thú vị."

Tiêu Yến khẽ hừ một tiếng, bàn tay như ngọc thạch điêu khắc thành nhẹ nhàng vuốt ve cằm nhẵn nhụi, "Thú vị."

Tô Thiển vừa đi, ngoài cửa lại có người gõ cửa.

"Vào đi." Tiêu Yến thu hồi hứng thú dạt dào nơi đáy mắt, khôi phục nụ cười vô cảm ngày thường, lạnh lùng nhìn Đông Duyên đẩy cửa đi vào.

"Vương gia, qua điều tra của thuộc hạ, nữ tử năm đó ngài gặp, có lẽ chính là Tô Thiển, mà hai đứa bé kia có vào năm đó." Đông Duyên nói xong lời này, nheo mắt nói, "Thuộc hạ thấy Tiểu công tử và Tiểu tiểu thư rất bài xích chúng ta, không biết Vương gia có muốn dùng biện pháp mạnh..."

Vương gia nhà hắn chủ động tiếp xúc hai đứa nhỏ này, có thể thấy là muốn nhận lại bọn chúng.

Mà thứ Vương gia nhà bọn họ đã nhắm trúng, cho dù là dùng thủ đoạn gì, đều nhất định phải có được!

Đông Duyên còn chưa dứt lời, khí tức kinh người quanh thân Tiêu Yến quét ngang mà đến, đè nặng trên vai hắn, khiến hắn bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, run lẩy bẩy.

"Tự mình đi nhận một trăm gậy." giọng điệu Tiêu Yến lạnh đến gần như đóng băng, "Phái người bảo vệ ba mẹ con bọn họ."

Đông Duyên hơi sững sờ, lập tức cúi đầu đáp ứng, "Vâng, thuộc hạ cáo lui."