Chương 20: Cửu Vương gia, đầu óc ngài không có vấn đề gì chứ?

"Cửu Vương gia, đầu óc ngài không có vấn đề gì chứ?" Biểu cảm của Tô Thiển có hơi ngạc nhiên.

Nàng tự hỏi mình không có gì không xứng với Tiêu Yến, nhưng, trên đại lục này, có nam nhân nào có thể chấp nhận một nữ tử mất trinh tiết trước hôn nhân? Huống chi, nàng còn có hai đứa con, hiện tại hai đứa nhỏ đã sáu tuổi, sai đi mua nước tương cũng dư sức, Tiêu Yến là ăn no rửng mỡ, lại còn muốn cưới nàng?

"Bản vương chưa từng nói đùa." giọng điệu Tiêu Yến không thể nghi ngờ nói.

"Không được." Tô Thiển lắc đầu từ chối, "Chuyện này liên quan đến nguyên tắc của ta, ta không thể đồng ý, ngài có thể đưa ra điều kiện khác."

Tiêu Yến nhíu mày nhìn chằm chằm Tô Thiển, mím chặt môi mỏng không mở miệng.

Cái gì gọi là chuyện này liên quan đến nguyên tắc của nàng? Nguyên tắc của Tô Thiển, chính là tuyệt đối không gả cho hắn sao?

Tiêu Yến không nói nhiều, nhưng khí tức quanh thân hắn trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, rõ ràng là không vui.

Tô Thiển cảm nhận được sự không vui của Tiêu Yến, đôi mắt phượng đen trắng rõ ràng quanh quẩn ý lạnh, không hề sợ hãi đối diện với Tiêu Yến.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, va chạm ra một mảnh hoa lửa vô hình.

Cuối cùng, vẫn là Tiêu Yến phá vỡ trầm mặc, "Không được, bản vương nhất định phải cưới nàng."

"Vì sao?" Tô Thiển cảm thấy nam nhân này thật kỳ lạ, không hiểu vì sao người này đột nhiên lại chấp nhất với nàng như vậy?

"Nàng nói xem vì sao? Sáu năm trước vào ngày đại hôn, nàng mang thai bỏ lại bản vương rồi nghênh ngang bay đi, đi phóng khoáng như vậy, để lại bản vương một mình ở đây giúp nàng thu dọn cục diện rối rắm." Lúc Tiêu Yến nói những lời này, giọng điệu oán trách.

Hắn giống như đang tố cáo, thế nhưng trong đôi mắt đen láy kia lại lóe lên từng điểm ánh sáng, giống hệt như hồ ly thành tinh.

Tô Thiển nghe những lời này, xấu hổ thu hồi ánh mắt đối chọi gay gắt với Tiêu Yến.

Nói đến thì có chuyện như vậy, năm đó nàng vỗ mông một cái nói đi là đi, nghĩ đến những ngày tháng của Tiêu Yến cũng không dễ chịu, nhất định là trở thành trò cười cho thiên hạ, bị người ta sỉ nhục suốt sáu năm.

Đặc biệt là năm đó nàng còn mang thai...

Lúc này lại nhìn Tiêu Yến, Tô Thiển cảm thấy trên đầu hắn đột nhiên tỏa ra ánh sáng xanh, khiến nàng có chút áy náy.

"Chuyện bản vương đã quyết định, không ai có thể thay đổi, sáu năm trước nàng đã là Vương phi của bản vương, bản vương cưới nàng là lẽ đương nhiên." Tiêu Yến khẳng định nói.

Tô Thiển đau đầu, nàng chớp chớp mắt, chỉ có thể đổi một hướng khác khuyên nhủ, "Vương gia, hôn ước này tuy còn, nhưng ta đã làm mẫu thân, nếu mang theo hai đứa nhỏ gả vào Cửu Vương phủ, sợ là sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Vương gia."

Tô Thiển nói từng chữ khẩn thiết, thoạt nhìn là vì Tiêu Yến suy nghĩ, nhưng trên thực tế, nàng là đang tìm lý do thoái thác cho mình.

Tiêu Yến sao có thể không nhìn ra tâm tư nhỏ của Tô Thiển, hắn nhìn chằm chằm Tô Thiển, dường như mọi lời nói hành động của nàng đều không thoát khỏi mắt hắn, từng chữ từng câu nói, "Tô Thiển, sáu năm trôi qua, chẳng lẽ nàng không tò mò, cha của hai đứa nhỏ kia là ai sao?"

Tiêu Yến hỏi một đơn giản lập tức khiến ý cười trên mặt Tô Thiển biến mất không còn chút gì.

Nàng đối diện với đôi mắt hàm chứa thâm ý của Tiêu Yến, nhìn nụ cười trên mặt hắn, đột nhiên nghĩ đến một người.

Mắt của Tiêu Yến, rất giống Diệp Nhi.

Không, phải nói là mắt của Diệp Nhi rất giống nam nhân trước mắt này!

Chẳng trách, nàng cảm thấy Tiêu Yến quen mắt.

Trong phút chốc, trong đầu Tô Thiển lóe lên một ý nghĩ vô cùng táo bạo, nàng bỗng nhiên đứng dậy, không thèm nhìn Tiêu Yến một cái, "Ta không tò mò, càng không muốn biết. Con của ta không cần cha, chúng có ta là đủ rồi, còn về nam nhân kia, ta coi như hắn đã chết."