Nhìn kỹ, trên bụng con búp bê vải có một ấn ký Cổ, dưới ánh nắng mặt trời tỏa ra vẻ quái dị.
Đây chính là Cổ trùng mà Tô Diệp mất mấy ngày mới luyện thành, có tên là Cổ con rối. Hiện tại, trong búp bê chứa trùng mẹ, còn trùng con đã được cậu nhóc và tiểu muội cấy vào cơ thể của Tô Nguyệt vào đêm qua. Nếu không có gì bất ngờ, chỉ cần cậu nhóc điều khiển búp bê làm động tác gì, Tô Nguyệt sẽ phải làm theo y như vậy.
Nghĩ đến đó, Tô Diệp không khỏi mong đợi. Cậu nhóc cắn đầu ngón tay, lấy máu tươi bôi lên trán con búp bê, để trùng mẹ có thể kết nối với trùng con trong cơ thể Tô Nguyệt.
Tô Nguyệt hoàn toàn không biết nguy hiểm đang đến gần, mặt đầy kiêu ngạo chỉ thẳng vào mũi Tô Thiển mắng: "Ta thấy muội quên quy củ rồi, gặp tiểu thư ta mà không quỳ xuống? Xem ra ta phải dạy dỗ muội cho biết thân phận của muội trong phủ Tô gia!"
"Chỉ dựa vào ngươi?" Tô Thiển ngồi lười biếng, nàng dùng bàn tay ngọc chống cằm trắng muốt, ném cho Tô Nguyệt một ánh mắt khinh thường.
"Tô Thiển, ngươi muốn chết... Á!" Tô Nguyệt hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, đang lao về phía trước thì đôi chân đột nhiên dừng lại, giơ tay tự tát vào mặt mình.
Tiếng "bốp" vang vọng khắp đại sảnh, nửa mặt Tô Nguyệt bị đánh lệch sang một bên, cả người đều ngẩn ngơ.
"Nguyệt nhi, con đang làm gì vậy?" Tô Thành Hoa ngạc nhiên trợn tròn mắt hỏi.
Tô Thiển thì khẽ nheo mắt, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý.
"Con cũng không biết!" Tô Nguyệt mặt đầy ngơ ngác nói xong, lại giơ tay "bốp bốp" tự tát thêm hai cái nữa, rồi nắm chặt tay, như sói đói vồ mồi, nhào về phía Tô Thành Hoa.
Tô Thành Hoa làm sao ngờ được mình bị con gái tấn công, trong thoáng chốc ngỡ ngàng quên cả phản kháng, bị Tô Nguyệt đè xuống đất. Chỉ thấy nàng ta giơ tay tát như mưa gió, đánh cho mặt ông ta "bốp bốp" vang dội.
"Hu hu hu, cha, sao lại thế này! Không phải con làm, cơ thể con không nghe lời nữa!" Tô Nguyệt hoảng sợ kêu gào, thân thể hoàn toàn không nghe theo ý muốn của nàng ta. Càng khóc to, tay đánh Tô Thành Hoa càng không nương tay.
Chỉ trong chốc lát, mặt Tô Thành Hoa đã bị đánh thành đầu heo, ông ta nói không rõ tiếng: "Người đâu, mau... mau tới, kéo nó ra..."
Các thị nữ và ma ma đang đứng ngẩn người giờ mới tỉnh mộng, vội vàng xông tới định kéo Tô Nguyệt ra.
Tô Nguyệt như bị ma nhập vậy. Dưới sự điều khiển của Tô Diệp, nàng ta nhanh chóng giơ tay túm lấy cổ áo một ma ma, dùng sức ấn đầu bà ta đập vỡ chiếc ghế bên cạnh, tiện tay đá văng mấy thị nữ.
"Không phải con làm, thật sự không phải con!" Tô Nguyệt cố hết sức chống cự, khóc nước mắt nước mũi đầm đìa.
Tô Diệp ở bên ngoài thấy Tô Nguyệt còn chống cự, lập tức điều khiển búp bê khiến Tô Nguyệt tự tát mình thêm mấy cái nữa. Sau đó Tô Nguyệt buộc phải nghe lời, theo động tác Tô Diệp điều khiển búp bê, quay người đi về phía Tô Thành Hoa lần nữa.
"Đừng lại đây!" Tô Thành Hoa sợ hãi nhìn Tô Nguyệt từng bước tiến về phía mình, che mặt sưng vù kêu thét.
"Con cũng không muốn, cha mau cứu con!" Nói xong, Tô Nguyệt nhảy lên không, dùng sức nặng của cơ thể tung ra một đòn húc cùi chỏ tàn nhẫn, đánh trúng ngực Tô Thành Hoa, khiến ông ta suýt phun ra một ngụm máu già.
Thấy Tô Nguyệt đứng trên người mình, Tô Thành Hoa trợn trắng mắt, trơ mắt nhìn Tô Nguyệt dùng lòng bàn tay vuốt ve cơ thể mình, từ chân lên đến eo, còn vặn vẹo thân mình, vô cùng phong tình.