"Sao ba mẹ vẫn chưa đến tìm mình..."
Mải chìm trong suy nghĩ vẩn vơ, Đồng Dã không hề hay biết một chiếc xe đã dừng lại gần đó từ lúc nào. Mãi cho đến khi một bóng người cao ráo chắn ngang trước mặt, cô mới ngẩng lên. Đó là một người phụ nữ mặc đồ đen, tay cầm chiếc ô cùng màu, cất giọng trầm ấm: “Đi theo chị đi, chị sẽ đưa em về nhà.”
Qua làn mưa và nước mắt nhòe đi, Đồng Dã chỉ kịp nhận ra đó là một người chị rất xinh đẹp, trước khi lịm đi vì kiệt sức.
Sau trận ốm thập tử nhất sinh kéo dài cả tháng trời, khi tỉnh lại, Đồng Dã mới biết mình đang ở nhà họ Trì, và ba mẹ cô đã vĩnh viễn không còn nữa. Bản tin ngày hôm sau chỉ đăng một mẩu tin ngắn gọn: một cặp vợ chồng tại khu biệt thự nọ đã bị sát hại do mâu thuẫn cá nhân. Con gái duy nhất của họ được cho là đã mất tích, còn hung thủ vẫn đang lẩn trốn.
Đồng Dã đã sống dưới mái nhà họ Trì suốt mười năm. Cô rất ít khi gặp mặt Trì Uẩn – người chị đã đưa cô về hôm đó. Thậm chí có khi cả năm trời, hai người cũng chẳng chạm mặt nhau lần nào.
Trong ký ức của Đồng Dã, Trì Uẩn luôn là một người lạnh lùng, xa cách, và cô chưa bao giờ thấy cô ấy nở một nụ cười.
Khi ông Trì Quân, cha của Trì Uẩn, còn sống, cuộc sống của Đồng Dã ở nhà họ Trì vẫn còn rất yên ổn. Mãi sau này cô mới biết, ông Trì Quân và ba của Đồng Dã từng là đồng đội cũ, chính vì mối ân tình đó mà ông đã nhận nuôi cô.
Mấy năm đó Trì Uẩn còn đang học đại học và vẫn thường xuyên về nhà. Dù vậy, Đồng Dã vẫn hiếm khi trò chuyện với cô ấy. Vốn dĩ, Trì Uẩn là người kiệm lời với tất cả mọi người trong nhà.
Bốn năm sau khi Đồng Dã chuyển đến, sức khỏe vốn đã không tốt của ông Trì Quân bỗng suy sụp nhanh chóng. Căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi sinh mạng ông một cách đột ngột. Cũng trong năm đó, Trì Uẩn tiếp quản toàn bộ công việc kinh doanh của gia đình, bận bịu suốt ngày, khiến cơ hội để cô và Đồng Dã gặp mặt lại càng ít ỏi.
Kể từ đó, cuộc sống của Đồng Dã ở nhà họ Trì trở nên vô cùng khó khăn. Mẹ kế và em gái kế của Trì Uẩn luôn coi cô như cái gai trong mắt. Với họ, ngay cả sự có mặt của Đồng Dã trong nhà cũng đã là một điều sai trái.
Họ xem cô như một gánh nặng. Kể từ khi trụ cột gia đình không còn, sự có mặt của cô trong nhà càng khiến họ chướng mắt. Việc cô bị cắt xén tiền sinh hoạt vô cớ chỉ là chuyện nhỏ.
Trì Uẩn dường như không để tâm đến những chuyện này, hoặc có lẽ cô ấy không hề hay biết, và Đồng Dã cũng sẽ không bao giờ mở lời kể cho cô ấy nghe.
Thậm chí, Đồng Dã còn phải làm mọi việc chẳng khác nào người giúp việc để hầu hạ họ, từ giặt tay những bộ quần áo lụa là đắt tiền cho đến những công việc chân tay nặng nhọc khác. Chỉ cần làm trái ý họ một chút, cô sẽ bị bỏ đói cả ngày.
Trước kia, Đồng Dã cũng từng có những ước mơ. Cô muốn thi đỗ vào Học viện Cảnh sát để trở thành một nữ cảnh sát, có thể tự tay bắt được kẻ đã sát hại ba mẹ mình, buộc chúng phải đền tội.