Đồ Họa dở khóc dở cười đáp: “Không có đâu ạ, chỉ là trong nhà chuẩn bị sẵn chút đồ phòng khi có bất trắc thôi.”
Ông chủ bất giác gật đầu, cảm thấy lời cô nói cũng có lý: “Mấy năm nay thiên tai xảy ra liên miên, chuẩn bị trước một chút quả thật không sai. Những thứ này ngày thường nhìn thì thấy không cần, chứ lúc gặp chuyện thật rồi thì chắc chắn trở tay không kịp.”
“Trong tay có lương thực, trong lòng không hoảng.” Đồ Họa thuận miệng nói cho qua.
Không biết có phải từ cô mà nảy ra cảm hứng hay không, ông chủ thầm nghĩ sau này có thể lấy quan điểm này để tuyên truyền, nhập thêm chút hàng, biết đâu còn kiếm thêm được một khoản.
Hai chiếc thùng màu xanh kia quả thực rất bắt mắt, ông chủ tò mò dò hỏi: “Thùng này chắc đắt lắm nhỉ? Lương khô nén ăn có ngon không?”
Đồ Họa đáp: “Cũng được ạ, lại có cơm tự sôi, rất tiện.”
Còn chuyện đắt hay không, dĩ nhiên là không rẻ rồi.
Giao hàng xong, ông chủ đưa cho cô một tấm danh thϊếp: “Chúng tôi vừa chuyển tới đây, cửa hàng cũng mở trong khu này. Sau này nếu cô cần gì, cứ gọi điện hoặc kết bạn WeChat để đặt hàng. Đơn đủ năm mươi thì chúng tôi giao tận nơi.”
Đồ Họa nhận lấy danh thϊếp, ông chủ cũng không nán lại lâu, nhanh chóng rời đi.
Cô tiện tay dán tấm danh thϊếp lên bảng ghi chú trên tường.
Đồ ăn đã có, thuốc men đã đủ, nước uống cũng không thiếu.
Những vật tư sinh tồn cơ bản mà bên Tạ Dự Xuyên cần, coi như đã chuẩn bị xong xuôi.
Thời gian thoáng cái đã hơn chín giờ, điện thoại vẫn yên ắng không có động tĩnh.
Trên sàn còn vương lại vài bộ quần áo và dụng cụ chưa kịp dọn, Đồ Họa rót cho mình một ly nước, ngồi bên bàn ăn nghỉ ngơi một lát.
“Sao tối nay Tạ Dự Xuyên lại im ắng thế nhỉ?”
Cô mở khung chat bằng một tay. Tin nhắn cuối cùng của Tạ Dự Xuyên vẫn dừng lại ở lúc bảy giờ ba mươi chín phút tối.
Tạ Dự Xuyên: “&@#%#¥%…”
Đồ Họa: “?”
Khi đó cô đang bận thanh toán nên không kịp trả lời, từ đó đến giờ hắn cũng không gửi thêm tin nào nữa.
Muộn thế này rồi, chắc hắn đã ngủ rồi nhỉ?
Không biết tối nay bọn họ ngủ ở đâu.
Hệ thống lập tức nhảy ra: [Ký chủ, cô có muốn nạp tiền để quay về xem thử không?]
Đồ Họa mở giao diện xem số dư.
Còn lại 1800 tệ…
Không hiểu sao dạo này tiền tiêu nhanh đến vậy.
Cô im lặng hồi lâu. Hệ thống cũng trầm mặc một lúc rồi đề nghị: [Hay là cô thử quay thưởng xem?]