Tám giờ rưỡi tối, tranh thủ trước khi trung tâm thương mại đóng cửa, Đồ Họa cuối cùng cũng đem được đống vật tư tiếp tế về nhà.
Nghĩ lại phản ứng khác thường của Tạ Dự Xuyên lúc cô còn ở siêu thị, dù sau đó hỏi ra chỉ là một phen hiểu lầm, nhưng cô vẫn lờ mờ cảm thấy thái độ của hắn tối nay có chút thay đổi.
“Chắc là có chuyện gì đó không tiện nói.”
Đồ Họa nằm vật ra sô pha phòng khách, nhìn trần nhà suy tư. Cô cứ cảm thấy đối phương bỗng dưng kiệm lời hẳn, dường như cũng trở nên thận trọng hơn.
Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu rồi nhanh chóng tan biến.
Cô đứng dậy nhìn đống vật tư chất đầy nửa phòng khách, lại thêm đống đồ chuyển phát nhanh lấy về từ buổi chiều, không khỏi gãi đầu. Sắp xếp lại từng ấy thứ quả thật là một việc tốn sức.
Để đề phòng tình huống bị kẹt trong thời không như lần trước tái diễn, lần này phần lớn những gì cô mua đều là đồ dùng ứng phó cho các tình huống khẩn cấp.
Vì thế, cô còn đặc biệt lên mạng tìm kiếm “Danh sách dự trữ vật tư khẩn cấp cho gia đình” bản chính thức lẫn các phiên bản do cư dân mạng chia sẻ, rồi kết hợp với tình hình thực tế trên đường lưu đày của Tạ gia.
Cuối cùng, cô tổng hợp lại thành một bản “Danh sách tiếp tế vật tư sinh tồn cho Tạ gia” giản lược, dễ mang theo.
Tiêu chí chủ yếu chỉ xoay quanh ba điểm: Thuận tiện, đủ công năng và dễ sử dụng.
Cô thay một bộ đồ thể thao thoải mái, rồi tìm dao rọc giấy để mở bưu kiện. Bị mắc kẹt ở không gian cổ đại suốt nửa tháng, cô đã quên mất mình từng đặt những gì.
Đống hàng một nửa là họa cụ và sách tranh phục vụ công việc, nửa còn lại là đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, trong đó có hai cái thùng đặc biệt bắt mắt.
Mắt Đồ Họa sáng lên. Sao lại quên mất thứ tốt như vậy chứ?
Trước đó, khi một nơi khác xảy ra lũ lụt, người dân địa phương bị vây khốn, vật tư khan hiếm, trên mạng từng rộ lên nhiều cuộc thảo luận. Không ít người cho rằng mấy năm gần đây thiên tai nhân họa liên tiếp, trong nhà nên chuẩn bị sẵn một ít vật phẩm khẩn cấp.
Khi ấy cô theo dõi các cuộc bàn luận, thấy nhiều người đề xuất, nên cũng thuận tay đặt mua hai thùng.
Một thùng là lương khô nén loại 900, thùng còn lại là “quán quân doanh số” giá gần hai nghìn tệ - bộ thực phẩm sinh tồn khẩn cấp dùng trong mười lăm ngày.
Thứ này quả thực quá thích hợp cho cả nhà Tạ Dự Xuyên dùng khi đi đường.