Chương 34: Ta không mệt

Bùi Ngôn Trạch liếc thấy tiểu nương tử phía sau cứ đi cách mình một đoạn xa tít tắp thì không khỏi bật cười, hắn dừng bước.

"Nghỉ một lát đã."

Đường Xuân vội lắc đầu quầy quậy: "Ta không mệt."

Bùi Ngôn Trạch đưa tay hái thêm vài cành lá long não già bỏ vào gùi, ngẩng đầu liếc nhìn Đường Xuân, giọng điệu trêu chọc:

"Mắt đỏ hoe thế kia, để người ta nhìn thấy lại tưởng hai chúng ta là đôi uyên ương vụиɠ ŧяộʍ đấy."

Đường Xuân!!!!

Sao... sao hắn lại có thể nói ra những lời phóng túng như vậy chứ!!

Nhưng lời nói tuy thô mà thật, bộ dạng này của nàng nếu để người khác bắt gặp thì chắc chắn sẽ bị hiểu lầm.

Đợi đến khi mắt bớt đỏ, hai người mới tiếp tục xuống núi.

Bầu trời sau cơn mưa trong vắt không một gợn mây, xanh thẳm như một viên ngọc bích.

Bùi tẩu tử đứng dưới gốc cây, vẻ mặt đầy lo lắng. Nghe thấy tiếng động xung quanh, tẩu ấy vội chạy tới xem, nhưng khi nhìn thấy Liễu Tiểu Hỉ và Liễu Xảo Nhi thì nét vui mừng trên mặt vụt tắt.

Gùi của Liễu Tiểu Hỉ chỉ có một nửa là nấm, những cái gùi khác đều trống không. Cô bé nhìn gùi nấm đầy ắp sau lưng Bùi tẩu tử với ánh mắt ngưỡng mộ, rồi cúi đầu định bỏ đi thì bị Bùi tẩu tử gọi giật lại.

"Tiểu Hỉ, có thấy A Xuân tỷ đâu không?"

Liễu Tiểu Hỉ lắc đầu.

Liễu Xảo Nhi đứng bên cạnh cười khẩy: "Chắc là gặp chuyện gì rồi cũng nên."

Bùi tẩu tử tức điên người, tẩu ấy xắn tay áo lên dọa:

"Còn nói bậy bạ nữa, tin bà xé xác mày ra không hả?"

Lần trước Bùi tẩu tử đánh người thế nào Liễu Xảo Nhi đã nhìn thấy rõ mồn một, nàng ta sợ hãi vội núp sau lưng Liễu Tiểu Hỉ, nhưng miệng vẫn cố vớt vát một câu độc địa:

"Ta nói thật chứ bộ."

Sợ Bùi tẩu tử tát cho một cái thật, Liễu Xảo Nhi vội vàng bỏ mặc Liễu Tiểu Hỉ, ba chân bốn cẳng chạy biến mất dạng.

Liễu Tiểu Hỉ do dự một lúc rồi nói: "Bùi tẩu tử yên tâm, A Xuân tỷ lanh lợi như vậy, chắc chắn sẽ không sao đâu ạ."

Chuyện A Xuân tỷ nấu ăn ở quán trà của Bùi tẩu tử đã lan truyền khắp thôn. Nhớ lại món đầu cá hôm đó, Liễu Tiểu Hỉ thầm nghĩ đó là món đầu cá ngon nhất mà cô bé từng được ăn trong đời.

Bùi tẩu tử đang lo sốt vó, nghe vậy mới dần bình tĩnh lại.

Đúng rồi!

A Xuân lanh lợi thế kia, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.

Nhưng chuyện này cũng tại tẩu ấy, vì sợ người khác hái hết nấm nên mới bảo A Xuân tách ra đi hái riêng, mà quên mất rằng đây là lần đầu tiên A Xuân lên ngọn núi này.

Lỡ như nàng bị lạc đường hay đi nhầm vào rừng sâu thì sao...

Nghĩ đến đây, Bùi tẩu tử lo lắng đi đi lại lại tại chỗ. Tẩu ấy kéo tay Tiểu Hỉđang định rời đi, giọng nói vô cùng nôn nóng:

"Tiểu Hỉ, ngươi giúp tẩu tử đứng chắn ở đây một lát nhé."

Lời còn chưa dứt thì từ phía sau đã vang lên tiếng gọi của Đường Xuân:

"Bùi tẩu tử."

Bùi tẩu tử vội vàng quay người lại, đầu tiên nhìn thấy chú em chồng nhà mình, sau đó mới thấy Đường Xuân đang đi phía sau. Tẩu ấy chạy bước nhỏ tới, vừa liếc thấy bùn đất lấm lem trên váy áo của Đường Xuân, hốc mắt tẩu ấy lập tức đỏ hoe.

Bùi tẩu tử nắm chặt lấy tay Đường Xuân, giọng nói nghẹn ngào:

"Đều tại tẩu tử không tốt, là tẩu tử hồ đồ, sao lại có thể để muội đi hái nấm một mình như thế chứ."

Đường Xuân vội vàng nhẹ giọng an ủi: "Bùi tẩu tử, muội không sao mà, chỉ là đường trơn nên bị ngã một cái thôi. Tẩu xem này, muội hái được nhiều nấm lắm, hay là lát nữa về chúng ta làm món gà hầm nấm ăn nhé?"

Bùi Ngôn Trạch bị ngó lơ đứng một bên: "..."

Bùi tẩu tử cúi đầu, đưa tay nhanh chóng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi, sau đó mỉm cười khen ngợi:

"A Xuân giỏi quá."

Trên gương mặt Đường Xuân nở một nụ cười nhẹ, nàng thân thiết đỡ lấy tay Bùi tẩu tử: "Muội thấy tẩu cũng hái được nhiều nấm lắm đấy chứ."

Nhắc đến nấm, mắt Bùi tẩu tử sáng rực lên, tẩu ấy hào hứng khoe:

"Ta tìm được mấy ổ nấm mối lận, lát về tẩu làm món nấm mối xào dầu cho muội ăn."

Đường Xuân vui vẻ gật đầu, nhưng rồi nàng lại vô thức đưa tay gãi gãi mu bàn tay đang ửng đỏ. Chẳng hiểu sao càng gãi lại càng ngứa, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò bên trong cắn xé, khó chịu vô cùng.

Bùi tẩu tử là người từng trải, nhìn điệu bộ gãi tay của Đường Xuân là hiểu ngay chuyện gì. Tẩu ấy vội vàng ngăn Đường Xuân lại, không cho nàng gãi tiếp.

"Đừng gãi, đừng gãi nữa, nếu gãi rách da thì càng khó chữa hơn đấy."

Đường Xuân mím môi: "Nhưng mà ngứa lắm!"

Bùi tẩu tử ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Ngôn Trạch đang đứng cách đó không xa: "Đệ mau vào rừng hái ít lá và cành cây long não già về đây."

Lá và cành cây long não già là thứ thuốc trị nứt da tay chân hiệu quả nhất.

Bùi Ngôn Trạch đáp lại bằng giọng điệu nhàn nhạt: "Lúc nãy nhìn thấy nên đệ đã hái một ít rồi."

Bùi tẩu tử vội bước tới, thấy có hơn chục nhánh lá và cành long não già thì trên mặt mới hiện lên vài phần vui vẻ.