Chương 33: Không ai nhìn thấy đâu

Đôi mắt sâu thẳm của Bùi Ngôn Trạch khẽ nheo lại. Đương nhiên hắn không tin lời nói dối này. Hắn và thiếu nữ này mới chỉ gặp nhau hai lần, một lần ở quán trà, lần còn lại chính là vừa nãy, đến nửa phần quen biết cũng chẳng tính là có, làm sao nàng lại đứng đây đợi hắn cùng về được chứ.

Nhưng Bùi Ngôn Trạch không vạch trần lời nói dối của Đường Xuân. Hắn liếc nhìn vết bùn dính bên mép giày và đôi bàn tay đỏ ửng của tiểu nương tử, giọng trầm xuống:

"Đi thôi."

Đường Xuân khẽ "vâng" một tiếng, vội vàng bước tới đeo chiếc gùi dưới đất lên vai, sau đó ngoan ngoãn đi theo sau lưng Bùi Ngôn Trạch.

Hai người một trước một sau, lại thêm sự chênh lệch về vóc dáng, nhìn từ xa chỉ thấy Bùi Ngôn Trạch với khuôn mặt lạnh lùng đang bước đi, thân hình cao lớn của hắn che khuất hoàn toàn dáng người nhỏ nhắn của Đường Xuân.

Từ nhỏ Bùi Ngôn Trạch đã cùng huynh trưởng lên ngọn núi này hái thuốc, nên hắn vô cùng quen thuộc nơi đây. Quen thuộc đến mức nào ư?

Cho dù nhắm mắt, hắn cũng có thể đi xuống núi.

Mặc dù có Bùi Ngôn Trạch dẫn đường, nhưng Đường Xuân vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Nàng luôn cẩn thận quan sát xung quanh, xem trên mặt đất có dấu chân người khác hay không, dáng vẻ ấy hệt như một chú nai con đang cảnh giác xem có thợ săn rình rập quanh đây không vậy.

Đường núi vốn đã khó đi, lại thêm trời mưa nên càng trơn trượt. Ngay lúc Đường Xuân đang nghi ngờ liệu Bùi Ngôn Trạch có đi nhầm đường hay không, chân nàng đột nhiên trượt một cái, cả người mất đà lao thẳng vào Bùi Ngôn Trạch đang đi phía trước. Theo bản năng, nàng vội vàng bám chặt lấy thứ gần mình nhất.

Cơn đau như dự đoán không hề ập đến, cho đến khi giọng nói trầm ấm của Bùi Ngôn Trạch vang lên trên đỉnh đầu:

"Tiểu nương tử ôm đủ chưa?"

Đường Xuân hoàn hồn lại mới phát hiện cả người mình đang dán chặt vào lưng Bùi Ngôn Trạch, hai tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn nhưng đầy sức mạnh của người đàn ông này.

Nàng vội vàng buông tay ra, lùi lại phía sau mấy bước.

Nhưng chỗ đó vốn trơn trượt, Đường Xuân ngã ngồi phịch xuống đất, chiếc váy áo trên người dính đầy bùn đất, bẩn thỉu vô cùng.

Lúc này đây, đầu óc nàng trống rỗng.

Một lúc lâu sau, đôi mắt hạnh xinh đẹp ngập nước, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài, rơi xuống mu bàn tay đỏ ửng.

Dì từng dạy, danh tiết của người con gái là vô cùng quan trọng.

Vì vậy mỗi khi ra ngoài Đường Xuân đều che mặt, ngay cả với biểu ca, nàng cũng chưa từng ở riêng một mình, càng không có những hành động quá thân mật.

Vậy mà vừa rồi!

Nàng lại ôm eo Bụi nhị ca, có sự tiếp xúc da thịt với hắn.

Bùi Ngôn Trạch quay người lại thì bắt gặp cảnh tượng ấy. Hắn vốn chẳng phải kẻ biết thương hoa tiếc ngọc, nhưng khi thấy Đường Xuân lặng lẽ rơi lệ, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bực dọc khó tả.

Hắn bước tới, nửa quỳ nửa ngồi trước mặt Đường Xuân, giọng nhàn nhạt: "Khóc cái gì?"

Đường Xuân rũ mắt, đôi môi mím chặt, nước mắt cứ thế tuôn rơi như những hạt ngọc đứt dây. Hàng mi dài còn vương chút ướŧ áŧ khiến tim Bùi Ngôn Trạch khẽ rung lên, ngón tay cái đặt trên đầu gối vô thức miết nhẹ vào ngón trỏ.

"Nói đi, nàng khóc cái gì?"

Lúc này Đường Xuân mới ngẩng đầu lên, giọng nghẹn ngào pha lẫn chút bất cần: "Vừa rồi sao huynh không tránh ra?"

Bùi Ngôn Trạch thoáng ngẩn người, nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra ý tứ trong lời nói của nàng. Đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng kỳ lạ, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.

"Không kịp!"

"Sao thế? Sợ ta không chịu trách nhiệm à?"

Đôi mắt Đường Xuân đã khóc đến đỏ hoe. Nàng mím môi, rõ ràng là rất giận nhưng lại chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn hắn, chỉ lí nhí cầu xin:

"Bùi nhị ca, chuyện này có thể coi như chưa từng xảy ra được không?"

Tiếng gọi "Bùi nhị ca" ngọt ngào ấy khiến lòng Bùi Ngôn Trạch mềm nhũn. Hắn cũng chẳng còn hứng thú dọa nạt tiểu nương tử trông có vẻ yếu đuối này nữa, bèn hạ giọng:

"Ở đây chỉ có hai chúng ta, chuyện vừa rồi chẳng ai nhìn thấy đâu."

Đường Xuân ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hạnh xinh đẹp chớp chớp, giọng nói mềm mại: "Thật sao?"

Bùi Ngôn Trạch đứng dậy, khẽ "ừm" một tiếng.

Hắn chợt nhớ đến câu chuyện về người con gái bị chặt đứt đôi chân, chỉ vì lỡ để người đàn ông lạ mặt nhìn thấy khi đang rửa chân bên bờ suối. Người cha ruột vì muốn giữ gìn thanh danh cho gia tộc mà đã nhẫn tâm cầm rìu ra tay.

"Bùi nhị ca," Đường Xuân cẩn thận đứng dậy, đưa tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mi, "Cảm ơn huynh."

Nàng thầm nghĩ, nếu Bùi nhị ca mà đi kể chuyện này với ai, nàng sẽ cắn ngược lại hắn một cái.

Dù sao thì chuyện vừa rồi cũng chẳng có ai làm chứng.

Bùi Ngôn Trạch nào biết được suy tính trong lòng Đường Xuân, ánh mắt hắn hướng về phía khu rừng cách đó không xa, dặn dò: "Nàng đợi ở đây một lát, ta đi hái ít thảo dược rồi về."

Đường Xuân ngoan ngoãn gật đầu.

Bùi Ngôn Trạch ném hai con gà rừng đã bị bẻ cổ xuống đất rồi đi về phía khu rừng rậm. Rất nhanh sau đó, hắn đã hái được một ít lá và cành cây long não già bỏ vào gùi. Hắn nhìn tiểu nương tử có đôi mắt vẫn còn ầng ậng nước, nói:

"Đi thôi."

Đường Xuân vội vàng đi theo sau.

Nhưng lần này nàng đã cẩn thận hơn, cố tình giữ một khoảng cách khá xa với Bùi Ngôn Trạch.