Chương 31: Hái nấm

Đợi đến khi huynh trưởng của nàng ta đỗ tú tài, xem ta sẽ dạy dỗ hai người bọn họ một trận ra trò như thế nào.

Tên Bùi Ngôn Trạch kia có chút tiền thì đã sao chứ, lẽ nào còn dám đấu lại với quan tú tài à?

Trong lòng Liễu Xảo Nhi đang nén một cục tức, liền bước tới véo mạnh Liễu Tiểu Hỉ một cái, rồi lớn tiếng mắng nhiếc: “Mày bị mù à? Không thấy tao bị người ta bắt nạt sao.”

Liễu Tiểu Hỉ đau điếng, nhưng vẫn cắn răng không hé một lời.

Có khá nhiều người lên núi lớn để hái nấm, cũng may là hai người họ đi từ sớm. Mặc dù nấm ở dưới chân núi gần như đã bị hái hết, nhưng chỉ cần đi sâu vào trong vài bước là đã thấy mấy cây nấm màu vàng nhạt mọc ngay dưới gốc cây. Bùi tẩu tử lập tức lao tới, động tác nhẹ nhàng bới lớp đất ẩm trên mặt đất.

“Loại này gọi là nấm Tương Sữa, bởi vì khi bẻ gãy thân nấm, nó sẽ chảy ra dịch trắng như sữa.”

Có lẽ sợ Đường Xuân không tin, Bùi tẩu tử còn cố tình bẻ gãy thân một cây nấm, quả nhiên ngay lập tức có một dòng dịch trắng như sữa chảy ra.

Đường Xuân gật đầu, thầm ghi nhớ tất cả đặc điểm hình dạng của loại nấm này vào trong đầu.

Bùi tẩu tử quay đầu lại, vừa hay trông thấy những người đi hái nấm đang lục tục kéo đến từ phía xa. Tẩu ấy nhất thời sốt ruột, chỉ sợ lát nữa nấm sẽ bị người khác hái hết sạch.

“Chúng ta tách ra hái nấm nhé, đợi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu thì chúng ta sẽ gặp nhau ở đây.”

Đường Xuân lập tức sững người tại chỗ, còn chưa kịp lên tiếng thì Bùi tẩu tử đã xoay người vội vã đi về phía bên trái. Tẩu ấy đang rất vội, vội đi hái nấm.

Do dự một lát, Đường Xuân đành đi về phía bên phải của cái cây kia. Nàng hơi sợ một chút, bèn nhìn quanh bốn phía, định tìm một cây gậy gỗ có độ dài vừa phải để phòng thân, nào ngờ lại vô tình liếc thấy một đám nấm cực kỳ đẹp mắt.

Đường Xuân bước tới, tò mò ngồi xổm xuống, nghiêng đầu quan sát hình dạng và màu sắc của chúng.

Màu sắc của loại nấm này vô cùng đẹp mắt, là một màu vàng rất nổi bật. Chỉ có điều hình dạng của nó khá kỳ lạ, không mọc đơn lẻ như nấm Tương Sữa lúc nãy, mà mọc thành từng cụm nhỏ, trông như san hô.

Nàng nghĩ ngợi một lát, rồi tìm một cành cây nhỏ để bới lớp đất xung quanh, sau đó cẩn thận nhổ chúng lên.

Chẳng hiểu vì sao, rõ ràng chỉ tìm được một cây nấm còn nhỏ hơn lòng bàn tay, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn không sao tả xiết.

Có được trải nghiệm hái nấm lần đầu, Đường Xuân liền lập tức hiểu ra tại sao Bùi tẩu tử lại vội vàng như vậy.

Sau khi tìm được một cây gậy gỗ vừa ý để phòng thân, nàng bắt đầu cẩn thận rà soát từng ngóc ngách trên mặt đất, và rất nhanh sau đó đã tìm thấy một cây nấm Tương Sữa.

Khi bỏ cây nấm vào chiếc gùi sau lưng, khóe miệng Đường Xuân bất giác cong lên, đôi mắt hạnh xinh đẹp cũng ánh lên ý cười nhàn nhạt.

Cơn mưa không biết đã tạnh từ lúc nào, trên bầu trời phía xa xa còn xuất hiện một dải cầu vồng bảy sắc.

Chỉ tiếc là Đường Xuân đang mải mê tìm nấm nên không hề để ý đến khung cảnh đẹp như tranh vẽ này. Càng hái được nhiều nấm, nàng càng phát hiện ra rằng nấm dại hóa ra lại có đủ loại màu sắc và hình dạng khác nhau, quả thực vô cùng thú vị.

Chẳng mấy chốc, chiếc gùi của Đường Xuân đã gần đầy. Nàng định hái thêm hai cây nấm nữa rồi sẽ quay về, nhưng chỉ vừa đi được vài bước, Đường Xuân đã cảm thấy có người ở sau lưng mình. Nàng theo phản xạ nắm chặt chiếc sừng dê treo bên hông.

“Là ta!”

Giọng của Bùi Ngôn Trạch đột nhiên vang lên, nhưng điều này vẫn không làm Đường Xuân bớt đi cảnh giác. Nàng mím môi, quay đầu nhìn người đàn ông đang đứng dưới gốc cây.

Những tia nắng vụn vỡ xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, loang lổ chiếu rọi xuống. Bùi Ngôn Trạch cứ đứng ở đó, một nửa thân hình hắn tắm trong màn sáng tựa như cát vàng lấp lánh, nửa còn lại thì ẩn vào trong bóng râm.

Khi nhìn thấy chiếc gùi sau lưng người đàn ông, Đường Xuân không kìm được mà nhẹ giọng hỏi.

“Bùi nhị ca cũng đến hái nấm ạ?”

Bùi Ngôn Trạch khẽ “ừm” một tiếng, sau đó liếc nhìn chiếc gùi đầy ắp nấm của Đường Xuân rồi chìm vào im lặng.

Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp: “Nàng không phân biệt được nấm độc à?”

Đường Xuân hơi sững người lại. Nàng chưa từng đi hái nấm bao giờ, nên đương nhiên không biết có loại nấm độc, có loại lại ăn được.

“Nấm độc?”

Bùi Ngôn Trạch đưa tay chỉ vào chiếc gùi sau lưng Đường Xuân: “Trong gùi của nàng, gần như quá nửa đều là nấm độc.”

Đường Xuân: "!!!"

"Đổ hết ra đi, ta giúp nàng nhặt mấy loại nấm không độc ra cho."