Chương 28: Mì cắt dao

Bữa cơm này, Bùi Ngôn Trạch ăn vô cùng thỏa thuê. Bốn bát cơm cùng một bát thức ăn lớn đều được hắn ăn sạch sành sanh, không sót lại dù chỉ một hạt cơm hay một giọt nước canh.

Hắn bỗng có chút mong chờ, không biết tối nay vị tiểu nương tử kia sẽ nấu món gì đây.

Sau bữa cơm trưa.

Bùi tẩu tử có việc phải ra ngoài, thế là Đường Xuân bèn kê một chiếc ghế đẩu con con ra sân ngồi. Nàng chống hai tay lên cằm, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, đăm chiêu suy nghĩ về chuyện xảy ra hôm nay.

Trước đây, Đường Xuân vốn chỉ quanh quẩn trong khuê các, cùng dì học cách quản gia, đối chiếu sổ sách và những việc tương tự.

Đây là lần đầu tiên nàng tự mình làm ăn buôn bán, thế nhưng nào ngờ mới được nửa tháng đã gặp phải vấn đề nan giải.

Và nếu chuyện này không được giải quyết ổn thỏa, thì việc buôn bán thịt kho này sẽ rất khó để duy trì.

Cái đầu nhỏ của Đường Xuân vốn rất lanh lợi, nên nàng nhanh chóng nắm được mấu chốt của vấn đề. Người bán hàng thịt sở dĩ tăng giá là vì thấy việc làm ăn của mình phát đạt, nên nảy lòng ghen ăn tức ở mà thôi.

Vậy, nếu để ông ta cũng kiếm được chút lợi lộc từ chuyện này thì sao nhỉ?

Ngay lập tức, Đường Xuân đã nghĩ ra một cách khả thi, khóe miệng bất giác hiện lên hai lúm đồng tiền nho nhỏ.

Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời bỗng trở nên âm u, mặt trời cũng lặng lẽ ẩn mình sau những đám mây xám nhạt. Và rồi, một cơn mưa xuân bất chợt đổ xuống trong tĩnh lặng. Trên những chiếc lá hẹ trong sân, từng giọt, từng giọt nước trong veo như pha lê nhanh chóng đọng lại. Cuối cùng, phiến lá non mềm không chịu nổi sức nặng, bèn oằn mình đổ rạp xuống.

Ngay khi những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, Đường Xuân vội xách chiếc ghế đẩu vào đứng dưới mái hiên. Lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách không ngớt, nàng cảm thấy tảng đá lớn đè nặng trong lòng dường như đã vơi đi đôi chút.

Nàng quay vào trong nhà ngồi xuống, lặng lẽ ngắm nhìn cơn mưa.

Mưa mỗi lúc một lớn hơn, nước mưa theo mái hiên chảy xuống, dần dần tạo thành từng sợi chỉ bạc lấp lánh. Bất chợt, một cơn gió ập đến, cuốn theo hơi nước mát lạnh hòa cùng mùi bùn đất ẩm ướt, thổi thẳng vào trong nhà.

Đường Xuân có thể cảm nhận rõ ràng những hạt mưa lạnh buốt táp vào mặt mình, cũng cảm nhận được cái se lạnh trong không khí. Thế nhưng, nàng lại không hề quay về phòng, mà vẫn ngồi đó, chăm chú dõi theo cơn mưa.

Có lẽ vì lúc này chỉ có một mình, nên những lo toan, phiền muộn giấu kín trong lòng đều được gác lại, lớp ngụy trang trên người cũng được gỡ bỏ, để rồi nàng có thể tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc yên tĩnh này.

Cơn mưa xuân này kéo dài rất lâu, cho đến tận khi trời tối mịt mà vẫn chưa có dấu hiệu tạnh.

Ngay lúc Đường Xuân đang phân vân không biết nên làm mì cắt dao [*] hay mì sợi nhỏ, thì Bùi tẩu tử mình khoác áo tơi, vội vã trở về.

[*] Mì cắt dao, còn được gọi là mì cắt lát bằng dao hoặc mì cạo trong tiếng Anh, là một loại mì trong ẩm thực Trung Quốc thường gắn liền với tỉnh Sơn Tây. Đúng như tên gọi, không giống như mì kéo, chúng được chế biến bằng cách cắt mỏng một khối bột cho trực tiếp vào nước sôi.

"Bùi tẩu tử, mau lại đây sưởi ấm đi, muội nấu cho tẩu chút canh gừng."

Bùi tẩu tử người đầy hơi ẩm, sụt sịt cái mũi đỏ ửng vì lạnh. Tẩu ấy cởi chiếc áo tơi ướt sũng ra, rồi ngồi xổm xuống trước bếp lò.

Đường Xuân rửa sạch gừng, dùng sống dao đập dập, vừa hay nước trong nồi cũng sôi, liền cho gừng đã đập vào.

Bùi tẩu tử thấy vậy, vội vàng nói: "Cho thêm chút đường trắng vào đi, không thì khó uống chết đi được."

Đường Xuân nghe vậy có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn cho vào hai muỗng đường trắng.

Đợi canh gừng nấu xong, nàng múc ra hai bát, một bát đưa cho Bùi tẩu tử, một bát giữ lại cho mình.

Bát canh gừng vừa nóng hổi lại vừa cay nồng. Bùi tẩu tử bưng bát lên, đưa đến bên miệng thổi thổi, đoạn nhăn mày khổ sở uống một ngụm nhỏ rồi mới nói.

"A Xuân, tối nay chúng ta ăn mì trắng hả?"

Đường Xuân gật đầu, đoạn hỏi: "Bùi tẩu tử muốn ăn mì cắt dao hay mì sợi nhỏ ạ?"

Bùi tẩu tử đang chuẩn bị uống thêm một ngụm canh gừng khó nuốt, dù đã cho thêm đường trắng nhưng vẫn khó uống vô cùng. Vừa nghe Đường Xuân nhắc đến ba chữ "mì cắt dao", mắt bà ấy liền sáng rỡ.

"Mì cắt dao là mì gì thế?"

Đường Xuân nghĩ một lát rồi đáp: "Là mì dùng dao để cắt ra ạ. Chỉ là muội đã lâu không làm món này, sợ làm không ngon thôi."

Chẳng hiểu vì sao, trong đầu nàng bỗng hiện lên một đoạn mà biểu ca đã từng nói.

[A Xuân, muội có biết không, mỗi một nơi lại có thói quen ăn uống khác nhau. Có nơi thích ăn mì, có nơi thích ăn cay, lại có nơi thích ăn ngọt. Chẳng biết đến ngày nào ta mới có thể tiêu dao tự tại, đi nếm thử hết mỹ thực trong thiên hạ đây.]

Món mì này chính là món mà nàng trông thấy trong sách của biểu ca, nghe nói là một đặc sản của một nơi gọi là Sơn Tây.

Thế nhưng Bùi tẩu tử lại tỏ vẻ không thể tin nổi: "Món ăn do A Xuân làm sao có thể không ngon được chứ!"

Dạo gần đây, Đường Xuân được Bùi tẩu tử khen nhiều đến mức sắp chai cả tai rồi, nàng chỉ khẽ mỉm cười.

"Muội thấy chén canh gừng trong tay Bùi tẩu tử sắp nguội rồi kìa, nếu không uống ngay thì tác dụng làm ấm người sẽ không còn tốt nữa đâu ạ."

Bùi tẩu tử nhìn bát dung dịch màu vàng nhạt trong tay với vẻ mặt đau khổ, rồi khẽ thở dài một hơi.

Vì đã quyết định làm mì cắt dao, nên Đường Xuân liền bắt tay vào chuẩn bị.