Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Đường Xuân cong lên, đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhếch thành một đường cong nhẹ. Nàng chu đáo đưa đôi đũa qua.
"Cẩn thận kẻo cay nhé."
Bùi tẩu tử không nhịn được cười: "Bùi tẩu tử của muội đây là người ăn cay giỏi nhất đấy. À phải rồi, A Xuân, muội có biết tại sao nơi này lại được gọi là thôn Lạt Đầu không?"
Đường Xuân lắc đầu.
Lúc nghe thấy cái tên này, nàng chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vì những cái tên làng kỳ lạ cũng đâu phải hiếm, thế nên nàng cũng không để tâm lắm.
Bùi tẩu tử vừa nóng lòng gắp một miếng gan, vừa giải thích.
"Phần lớn dân trong thôn đều là dân tị nạn di cư đến đây, ban đầu họ không biết ớt có thể ăn được. Về sau, có người phát hiện ra cho thêm ớt vào đồ ăn có thể làm ấm người, thế là ai nấy đều cắn răng mà ăn."
Nói xong, tẩu ấy liền cho miếng gan vào miệng.
Ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, tẩu ấy chỉ cảm thấy hơi nóng, nhưng ngay sau đó, vị cay đã lập tức xộc thẳng vào vị giác, mãnh liệt như vũ bão khiến người ta không kịp trở tay.
Khi tẩu ấy bắt đầu nhai, vị cay và hương thơm lại bùng lên như một ngọn lửa, quyện cùng với vị tươi ngọt và mềm mại vốn có của miếng gan. Sự kết hợp của cả hai quả thực là trời sinh một cặp.
Đến khi nuốt miếng gan xuống bụng, trán của Bùi tẩu tử đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Tẩu ấy thốt lên lời khen từ tận đáy lòng: "Trời... trời đất ơi, sao lại có người có thể chế biến nội tạng heo ngon đến thế này chứ!"
Thực ra, Bùi tẩu tử không phải là chưa từng nấu gan heo, chỉ là món ăn tẩu ấy nấu ra cực kỳ khó nuốt. Thế nhưng vì sợ lãng phí, tẩu ấy đành phải nhíu mày ăn cho hết.
Thấy vậy, Đường Xuân cũng không có ý định giấu giếm, liền đem cách làm món gan heo ra nói một cách chi tiết.
Hành động này của Đường Xuân dọa Bùi tẩu tử đến mức muốn đưa tay bịt miệng nàng lại, nhưng rồi lại sợ tay mình bẩn, chỉ biết sốt ruột giậm chân tại chỗ.
“Đây đều là bí quyết gia truyền nhà muội, sao có thể tùy tiện nói cho ta biết được chứ.”
Đường Xuân thoáng sững người, không ngờ Bùi tẩu tử lại lo lắng về chuyện này. Thật ra, đây cũng chẳng phải bí quyết gia truyền gì, mà chỉ là do một người Miêu Cương mà biểu ca nàng quen biết chỉ dạy mà thôi.
“Bùi tẩu tử đâu phải người ngoài.”
Câu nói này quả thực rất hợp ý Bùi tẩu tử, tẩu ấy do dự một lúc lâu rồi mới nói: “Vậy thì ta chỉ làm cho mình ăn thôi, tuyệt đối không mang ra ngoài bán!”
Đường Xuân mỉm cười gật đầu.
Hai món thịt đều đã làm xong, chỉ còn lại món bẹ cải thảo xào chua cay đơn giản nhất.
Đầu tiên, nàng gọt bỏ phần gốc cải, chỉ giữ lại phần bẹ, rồi theo từng nhát dao thái chéo, hương thơm trong trẻo và thanh mát vốn có của rau củ tức thì lan tỏa ra. Cải thảo được thu hoạch vào mùa đông, thực chất ăn sống cũng có vị ngọt rất riêng, một hương vị chỉ có được sau những ngày sương giá.
Sau khi món thịt kho tàu béo mà không ngấy, thơm nức mũi; món gan heo xào cay đậm vị, tươi mềm mọng nước; và cuối cùng là món bẹ cải thảo xào chua cay giòn ngon, giúp giải ngấy được bày lên bàn, Bùi tẩu tử liền vội vàng vào bếp lấy giỏ tre và bát không.
Nghĩ đến chú em chồng ăn rất khỏe, tẩu ấy dứt khoát xới đầy bốn bát cơm trắng, rồi lại dùng một chiếc bát không khác để đựng thức ăn.
Thấy Bùi tẩu tử cẩn thận gắp từng chút thức ăn vào bát, Đường Xuân liền chu đáo nói: “Bùi tẩu tử cứ gắp nhiều một chút đi ạ, ngần này chúng ta cũng ăn không hết đâu.”
Nghe vậy, Bùi tẩu tử lúc này mới yên tâm. Chú em chồng vừa thích ăn thịt, lại thích ăn cay, thế là tẩu ấy lại gắp thêm mấy đũa thịt kho tàu và gan heo xào cay nữa. Tẩu ấy tin rằng, chú em chồng nhất định sẽ rất thích hai món ăn này.
“A Xuân, muội cứ ăn trước đi, ta mang cơm qua đó rồi sẽ về ngay.” Bùi tẩu tử đặt cơm và thức ăn vào giỏ tre, rồi lấy một tấm vải thô đậy lên để tránh bụi bẩn.
Khi Bùi tẩu tử vừa xoay người rời đi, Đường Xuân cũng không ngồi xuống ăn một mình, mà đặt cả ba món ăn vào nồi hâm nóng, để phòng khi Bùi tẩu tử quay về thì thức ăn đã nguội lạnh.
Bùi tẩu tử đi chưa được vài bước đã đến sân của Bùi Ngôn Trạch. Tẩu ấy không đi vào trong mà đứng ngoài tường gọi tên chú em chồng. Chẳng bao lâu sau, trong sân đã có tiếng bước chân vọng ra.
Bùi Ngôn Trạch vừa mới tắm xong, mái tóc dài còn ẩm ướt xõa sau lưng. Hắn thuận tay mặc vào hai lớp áo, miệng ngậm sợi dây buộc tóc màu đen, hai tay tùy ý gom mái tóc dài lại. Trong lúc đi ra sân, một tay hắn giữ lấy phần tóc hơi bung ra, tay kia thì cầm dây buộc tóc lên rồi buộc lại cho gọn gàng.
Vừa mở cửa ra, Bùi Ngôn Trạch đã ngửi thấy mùi thịt đậm đà và hương cay nồng xộc vào mũi. Hắn còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy giọng quở trách của tẩu tử.
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, tóc chưa vắt khô mà đã buộc lên thì dễ bị cảm lạnh lắm, đừng ỷ mình khỏe mạnh mà coi thường!”
Trên gương mặt lạnh lùng của Bùi Ngôn Trạch lộ ra một tia bất đắc dĩ: “Tẩu tử, lát nữa đệ sẽ lau khô ngay.”
Bùi tẩu tử lúc này mới đưa chiếc giỏ tre trong tay qua, nhưng vẫn không nhịn được mà cằn nhằn thêm vài câu.
“Đừng có vào nhà rồi lại quên đấy.”
Bùi Ngôn Trạch khẽ “ừm” một tiếng. Bùi tẩu tử nghĩ đến Đường Xuân vẫn còn đang đợi ở nhà, nên cũng không ở lại lâu hơn, chỉ dặn dò một câu.
“Tối tự mình qua lấy cơm nhé.”
“Đệ biết rồi.”
Sau khi nhìn bóng lưng tẩu tử rời đi, Bùi Ngôn Trạch mới xách chiếc giỏ tre nặng trịch vào nhà. Hắn đưa tay giật sợi dây buộc tóc ra, mái tóc đen dài tức thì xõa tung trên lưng và rủ xuống trước ngực. Những giọt nước từ đuôi tóc nhỏ xuống áo, tạo thành những vệt màu sẫm, áp sát vào l*иg ngực rắn chắc của hắn.
Bùi Ngôn Trạch lần lượt lấy cơm và thức ăn trong giỏ tre ra. Hắn không nhịn được, cầm đũa lên gắp một miếng gan heo cho vào miệng. Khi vị cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng, đáy mắt Bùi Ngôn Trạch không khỏi ánh lên một tia kinh ngạc.
Ngay sau đó, hắn lại gắp một miếng thịt kho tàu. Miếng thịt kho vừa vào miệng có vị hơi ngọt, nhưng lớp da lại cực kỳ mềm dẻo, phần mỡ cũng không hề gây ngán, mà hương vị thì vô cùng đậm đà.
Xem ra, vị tiểu nương tử kia quả thật có vài phần bản lĩnh.