Chương 26

Liễu Xảo Nhi sững sờ tại chỗ, mặt mày ngỡ ngàng. Còn chưa kịp hoàn hồn, Bùi Ngôn Trạch đã với vẻ mặt lạnh nhạt cưỡi con hắc mã đó đi lướt qua người nàng ta.

Bùi tẩu tử đứng bên cạnh cũng mãi mới phản ứng lại, tẩu ấy bèn khinh bỉ liếc nhìn Liễu Xảo Nhi một cái.

“Làm người thì cũng phải biết giữ chút thể diện chứ, A Xuân, muội nói có phải không?”

Đường Xuân do dự vài giây, rồi gật đầu khẽ "ừm" một tiếng.

Chỗ vừa bị va phải vẫn còn hơi đau.

Mặt dày đến mấy thì Liễu Xảo Nhi cũng không tiện ở lại nữa, nàng ta ấm ức nói: “Bùi tẩu tử, ta chỉ là đã lâu không gặp Bùi nhị ca…”

Lời còn chưa dứt, Bùi tẩu tử đã “phì” một tiếng thật mạnh.

“Bùi nhị ca mà cũng là để cho cô gọi à? Tẩu tử là người từng trải, mấy cái tâm tư mánh khoé nhỏ nhen của cô mà ta còn không rõ sao.”

Sắc mặt Liễu Xảo Nhi tái nhợt, sợ giọng nói oang oang của Bùi tẩu tử sẽ thu hút dân làng đến xem náo nhiệt, nên vội vàng cúi đầu, lủi thủi chạy về phía sân nhà mình.

Bùi Ngôn Trạch liếc mắt qua người Đường Xuân đang cầm chiếc giỏ tre, rồi lập tức nhìn sang tẩu tử của mình.

“Tẩu tử, đệ về trước đây.”

Bùi tẩu tử gật đầu: “Lát nữa ta mang cơm qua cho đệ.”

Theo tiếng vó ngựa xa dần, Hà Đại sau khi chuyển đồ xong cũng đánh xe lừa quay về lấy bát để đựng thịt.

Trong nhà bếp, Đường Xuân vừa lấy đồ trong giỏ tre ra vừa nói:

“Bùi tẩu tử, trưa nay chúng ta ăn thịt kho tàu với gan heo xào cay, thêm một món bẹ cải thảo xào chua ngọt nữa thì thế nào ạ?”

Mấy cây cải thảo đó được trữ trong hầm từ mùa đông nên vẫn còn tươi roi rói.

Bùi tẩu tử nhìn vào vại thịt kho, hỏi: “Vậy chỗ này thì làm thế nào?”

Hôm nay món thịt đầu heo này gần như không bán được mấy. Tuy để cũng không hỏng, nhưng không thể cứ để mãi như vậy được.

“Chúng ta bán một nửa cho Hà đại ca, phần còn lại tối mình nấu mì ăn.” Đường Xuân ngẩng đầu, cười tít mắt nhìn Bùi tẩu tử.

“Chan thêm chút tương ớt lên mì, ăn xong là cả người ấm lên ngay.”

Tuy đã ăn món thịt kho này hơn nửa tháng, ít nhiều cũng có phần ngán, nhưng nghe Đường Xuân nói vậy, Bùi tẩu tử liền cảm thấy có hứng ăn trở lại.

“Được.”

Nói rồi, tẩu ấy bắt đầu đong gạo nấu cơm. Đường Xuân thấy Bùi tẩu tử đong gần ba bát gạo, bất giác nhớ lại dáng vẻ Bùi nhị ca ăn bánh cuốn ngấu nghiến ở quán trà.

Hắn ăn trông không hề khó coi, ngược lại còn rất phóng khoáng.

Đường Xuân thu lại dòng suy nghĩ, bắt đầu xử lý những nguyên liệu trước mắt.

Đầu tiên là gan heo, nàng nhanh nhẹn lột bỏ lớp màng gân, thái thành từng lát mỏng, sau đó cho vào nước sạch rửa kỹ, rồi lại đổ rượu gạo đã mua từ trước vào bóp sạch. Cách này khử mùi tanh cực kỳ hiệu quả.

Sơ chế xong gan heo, Đường Xuân bắt đầu xử lý đến miếng thịt ba rọi.

Thịt ba rọi có nhiều cách gọi khác nhau, một số nơi còn gọi là thịt ba chỉ.

Bước đầu tiên để làm món thịt kho tàu là xử lý phần lông trên bì heo. Cách này cũng rất đơn giản, chỉ cần đun nóng chảo cho đến khi bốc khói xanh, rồi áp phần bì của miếng thịt xuống cho đến khi vàng ruộm, sau đó rửa sạch là được.

Bước thứ hai là luộc thịt. Trong nước luộc thịt cần cho thêm gừng để khử tanh, luộc khoảng một nén nhang là có thể vớt ra, đợi nguội rồi thái thành từng miếng nhỏ đều nhau.

Bước thứ ba là quan trọng nhất. Cho các miếng thịt nhỏ vào chảo chiên đến khi vàng ruộm, múc bớt dầu thừa ra. Tiếp theo, gạt thịt sang một bên, cho đường phèn vào để thắng nước màu.

Đợi thịt lên màu đẹp, thì cho nước nóng vào, thêm gia vị và hương liệu vào hầm.

Lúc này, mùi thịt trong bếp cũng đã nồng nàn hơn lúc nãy rất nhiều.

Mùi thơm của thịt kho tàu và thịt kho om đều vô cùng quyến rũ. Hương thơm ấy len lỏi qua các kẽ hở trên mái nhà, theo làn gió nhẹ lan tỏa ra khắp nơi, khiến cho cả thôn Lạt Đầu ai ai cũng ngửi thấy.

Người lớn thì thèm đến chảy nước miếng, còn trẻ con thì gào khóc đòi ăn thịt.

Những nhà có của ăn của để thì cắn răng hứa lát nữa sẽ vào thành mua thịt heo, còn những nhà không có tiền thì chỉ đành xách cổ áo con mình lên, vừa mắng vừa đóng sầm cửa lại.

Trong khi đó, Hà Đại đang giúp Bùi nhị ca dọn dẹp sân vườn. Cái sân này là do Bùi Ngôn Trạch mua từ rất lâu rồi để ở. Mỗi lần từ kinh đô trở về, hắn đều ở đây.

Mùi thịt thơm nức nhanh chóng bay tới. Hà Đại vừa ngửi thấy mùi, tay chân liền làm việc nhanh hơn, bất giác nuốt nước bọt ừng ực.

Bùi Ngôn Trạch cũng ngửi thấy. Hắn liếc mắt

Những thứ cần dọn dẹp trong sân cũng không có nhiều, chỉ cần quét sạch lá khô và sỏi vụn rơi đầy sân, còn trong nhà thì lau sạch bụi bặm trên đồ đạc là được.

Những thứ Bùi Ngôn Trạch mang về gồm có hai bộ y phục, vài tờ ngân phiếu, và cả thanh Đường đao treo trên yên ngựa.

Con tuấn mã màu đen đang ở trong sân, gặm những ngọn cỏ non mọc lên từ kẽ hở dưới chân tường, cái đuôi thì không ngừng phe phẩy.

Trong sân nhà Bùi tẩu tử, mùi thịt thơm nồng còn chưa tan đi hết, thì ngay sau đó đã bị thay thế bởi một mùi cay nồng xộc lên đến chảy cả nước mắt.

Đường Xuân đã phi cho mùi ớt dậy hẳn lên, rồi để nó thấm đượm vào từng miếng gan heo được thái lát mỏng.

Nếu đôi tay khéo léo của Chức Nữ có thể biến mây trời thành tiên y, thì đôi tay của nàng lại có thể biến những thứ tầm thường trở nên phi thường.

Bùi tẩu tử đã nuốt nước bọt ừng ực không biết bao nhiêu lần, mùi cay nồng kia quả thực quá đỗi hấp dẫn. Tẩu ấy không kìm được mà sáp lại gần, ánh mắt dán chặt vào đĩa gan xào đầy ắp ớt khô đỏ rực.

"A Xuân à!" Bùi tẩu tử lấy lòng nói: "Tẩu có thể nếm thử một miếng xem mùi vị thế nào không?"