Chương 25: Bùi nhị ca

Sau khi đã mua xong mọi thứ, Đường Xuân xách chiếc giỏ tre nặng trĩu đi về phía cổng thành phía Nam. Vừa ra khỏi cổng thành, nàng ngẩng đầu lên đã thấy Hà Đại đang nói chuyện gì đó với em chồng của Bùi tẩu tử, còn con lừa đen thì đang cố sức rướn người lại gần con tuấn mã màu đen bóng loáng bên cạnh, lỗ mũi to tướng đang “phì phì” thở ra hơi nóng.

Bùi tẩu tử mắt sắc, vừa thấy bóng dáng Đường Xuân đã vội chạy tới xách giỏ giúp nàng.

“A Xuân, hôm nay chúng ta có thể dọn hàng về sớm một chút được không?”

Nói xong, tẩu ấy có chút chột dạ.

Bởi vì mỗi ngày sau giờ Ngọ, khách đến uống nước thì không nhiều, nhưng khách đến ăn bánh cuộn lại chẳng ít. Nếu dọn hàng sớm, chắc chắn sẽ làm A Xuân mất đi không ít tiền lời.

Đường Xuân ngẫm nghĩ một lát: “Được ạ.”

Cũng vì chuyện thịt đầu heo mà nàng chẳng còn tâm trạng nào để bán hàng nữa.

Bùi tẩu tử dường như nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Vậy khi nào thì người ta mang thịt đầu heo tới?”

Cái đầu heo đó rất nặng, lần nào cũng là người bán thịt đích thân mang đến.

Đường Xuân không kể chuyện bị tăng giá, mà chỉ tìm một cái cớ: “Mấy hôm nay muội không định bán bánh cuộn nữa, hơi bận không xuể.”

Bùi tẩu tử nghĩ đến sự hỗn loạn sáng nay, cũng tán thành gật đầu.

Hà Đại đang nói chuyện với Bùi Ngôn Trạch, vừa thấy Đường Xuân đi tới đã vội cất tiếng gọi: “Đường muội tử, hôm nay có thừa thịt hầm không, ta định mua một ít về nhà.”

Mấy ngày nay, thái độ của Hà Đại đối với Đường Xuân đã thay đổi rất nhiều.

Từ sự nghi ngờ lúc ban đầu cho đến sự nhiệt tình của hiện tại, tất cả đều bắt nguồn từ hũ thịt đầu heo được hầm đến mức sắc hương vị đều đủ.

Hà Đại vốn không yêu cầu cao về chuyện ăn uống, chỉ cần chín là ăn được, còn nhạt hay mặn, ngon hay dở thì chẳng bao giờ để tâm. Bản thân hắn thì sao cũng được, nhưng trong nhà còn có một bà cụ bị mù lòa.

Bà cụ không còn mấy chiếc răng, chẳng ăn được đồ cứng, mỗi ngày chỉ có thể húp chút cháo loãng.

Cho đến một hôm, Đường Xuân thấy thịt hầm còn thừa, bèn bán lại cho Hà Đại với giá vài đồng. Gắp miếng thịt hầm lên, nó cứ rung rinh trông đến là thèm. Mà quan trọng nhất là phần mỡ thì tan ngay trong miệng như nước, còn phần nạc thì chỉ cần mím môi là đã mềm rã ra.

Đêm đó, là bữa cơm ngon nhất trong đời của hai bà cháu.

Một khi đã được ăn ngon, thì sau này ăn lại đồ dở sẽ thấy không còn hợp vị nữa. Thế là từ đó, ngày nào Hà Đại cũng trông ngóng hũ thịt hầm, mà thái độ đối với Đường Xuân cũng dần thay đổi.

Đường Xuân vừa kéo váy vừa ngồi lên xe lừa: “Có ạ, lát nữa về Hà đại ca cứ lấy một cái bát lớn qua là được. Đến lúc đó ta múc cho huynh hai muỗng nước thịt, chỉ cần rưới lên cơm trắng ăn thôi cũng đã ngon rồi.”

Gương mặt vốn chất phác của Hà Đại lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, hắn rối rít nói mấy tiếng "được, được".

Đứng bên cạnh, Bùi Ngôn Trạch bất giác liếʍ môi. Rõ ràng là vừa nãy đã ăn no lắm rồi, thế mà nghe xong mấy lời ấy, hắn bỗng cảm thấy hơi đói trở lại.

Đợi Bùi tẩu tử khóa cửa quán trà rồi leo lên xe lừa, Hà Đại mới giật dây cương cho con lừa quay đầu, hướng về phía thôn Lạt Đầu mà đi tới.

Trong khi đó, Bùi Ngôn Trạch cũng đặt một chân lên bàn đạp, nhanh nhẹn nhảy lên lưng ngựa rồi thong thả đi theo sau.

“Ái chà.” Bùi tẩu tử đột nhiên vỗ tay một cái, trách cái đầu óc này của mình sao lại quên giới thiệu chú em chồng cho Đường Xuân biết chứ.

“A Xuân, nếu muội không ngại thì cứ gọi nó là Bùi nhị ca giống như Hà Đại là được.”

Đường Xuân nghe vậy thì sững người một lúc, sau đó vội khẽ cụp mắt xuống để che đi cảm xúc “cực kỳ phiền lòng” trong đáy mắt. Nàng nở một vẻ mặt ngoan ngoãn, giọng nói cũng hết sức dịu dàng.

“Vâng ạ.”

Bùi Ngôn Trạch ngồi trên lưng ngựa thấy cảnh này, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười giễu cợt nửa như có nửa như không.

Quả đúng là “ngoan ngoãn” thật.

Vừa đến địa phận thôn Lạt Đầu, đã thấy những cây ớt con ở hai bên ruộng không biết từ lúc nào đã bám rễ chắc chắn. Những chiếc lá non mơn mởn đang vươn mình lên bầu trời, và khi có cơn gió nhẹ thổi qua, cả một mảng mạ xanh mướt lại bắt đầu nghiêng ngả theo gió, tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống của mùa xuân.

Con tuấn mã màu đen của Bùi Ngôn Trạch còn chưa tới đầu làng đã thu hút sự chú ý của không ít dân làng. Bọn họ ai nấy đều đoán rằng, Bùi nhị lang chắc hẳn đã lọt vào mắt xanh của quý nhân nào đó ở kinh đô, nếu không thì sao có thể phô trương đến mức cưỡi cả ngựa trở về như vậy.

Phải biết rằng, giá của một con ngựa ít nhất cũng phải chín, mười lạng bạc.

Cứ thế, chuyện Bùi Ngôn Trạch ra ngoài phát tài giống như một cơn gió, lan truyền từ đầu làng đến cuối làng.

Xe lừa của Hà Đại vừa dừng trước sân nhà Bùi tẩu tử, Đường Xuân mới bước xuống còn chưa đứng vững thì đã cảm thấy có người cố tình đâm sầm vào mình. Nếu không phải Bùi tẩu tử nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, có lẽ đầu nàng đã đập vào thành xe rồi.

“Bùi nhị ca, huynh về rồi!”

“Bùi nhị ca, con ngựa này của huynh oai phong thật đấy!”

Liễu Xảo Nhi vẻ mặt phấn khích đứng trước mặt Bùi Ngôn Trạch, nhưng cnàng ta cũng không dám lại quá gần, bụng bảo dạ lỡ con ngựa kia đá cho một phát thì biết làm sao.

Bùi Ngôn Trạch nhướng mày, giọng điệu lạnh lùng: “Cô là ai?”

Liễu Xảo Nhi ngây người một lúc lâu mới hoàn hồn. Nàng ta e thẹn uốn éo người, hai tay vuốt vuốt mái tóc dài có phần khô vàng của mình.

“Ta là Liễu Xảo Nhi, hồi nhỏ huynh còn nói chuyện với ta cơ mà.”

Bùi Ngôn Trạch khẽ “ồ” một tiếng, rồi hỏi ngay: “Có chuyện gì không?”

Liễu Xảo Nhi vội vàng lắc đầu. Vừa nãy, khi nghe tin Bùi nhị lang đã lọt vào mắt xanh của quý nhân ở kinh đô và kiếm được một khoản tiền lớn, lòng nàng ta đã rục rịch không yên.

Liễu Xảo Nhi cũng sắp đến tuổi cập kê, tuy chưa vội bàn chuyện cưới xin nhưng tâm tư cũng chẳng kém gì mẹ mình.

Mẹ nàng ta từng nói, chỉ cần đợi ca ca thi đỗ tú tài thì thân phận của nàng ta cũng sẽ theo đó mà “thuyền lên thì nước lên”, lúc ấy người nàng ta gả cho chắc chắn phải là một người giàu có trong thành.

Thế nhưng, người giàu có trong thành sao có thể so được với quý nhân ở kinh đô?

Tuy Bùi nhị lang lớn hơn mình rất nhiều tuổi, nhưng chỉ cần có nhiều tiền thì nàng ta chẳng hề để tâm chút nào.

Hơn nữa, hai nhà lại ở gần nhau, nếu nói theo trong mấy vở kịch thì chính là thanh mai trúc mã.

Thế là Liễu Xảo Nhi cứ đứng ở cổng nhà ngóng trông, và ngay khi thấy Bùi Ngôn Trạch cưỡi con ngựa đắt tiền kia xuất hiện, nàng ta liền lao ra ngay lập tức.

Bùi Ngôn Trạch lạnh lùng liếc nhìn Liễu Xảo Nhi đang chắn trước mặt mình, rồi nói thẳng không chút nể nang.

“Không có chuyện gì thì đừng có đứng đây chướng mắt ngáng đường.”