Con người ta vốn dĩ luôn mâu thuẫn như vậy.
Bùi tẩu tử tuy thường hay cằn nhằn chuyện Bùi nhị lang ít khi ở nhà, nhưng nghĩ lại thì, dẫu sao hắn cũng đang làm việc cho quý nhân ở kinh đô, vẫn tốt hơn là ở quê trồng ớt kiếm sống.
Bùi Ngôn Trạch đáp: “Không phải đâu ạ.”
“Thật không phải sao?” Bùi tẩu tử nhìn chằm chằm vào Bùi Ngôn Trạch, lòng đầy lo âu hỏi lại.
Bùi Ngôn Trạch cụp mắt xuống, giọng điệu nghiêm túc: “Thật sự không phải đâu ạ.”
Nghe vậy, Bùi tẩu tử lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi lại không kìm được mà bắt đầu lẩm bẩm.
“Đệ cũng đã hai mươi, đến tuổi trưởng thành rồi, tính ra cũng đến lúc lấy vợ rồi đó. Ở kinh đô có để ý cô nương nào không? Số tiền mấy năm nay đệ đưa, tẩu đều giữ lại hết cho đệ rồi, chắc cũng đủ để mua một căn nhà nhỏ ở kinh đô đấy.”
Bùi Ngôn Trạch không lên tiếng, chỉ híp mắt lắng nghe.
Mấy cô nương yểu điệu được nuông chiều từ nhỏ ở kinh đô kia sao có thể để mắt đến một kẻ thô kệch như hắn được chứ. Cứ một mình một thân thế này lại vui vẻ tự tại, lấy vợ làm gì cho mệt!
“Mấy năm trước quý nhân đã ban thưởng cho đệ một căn nhà rồi. Số tiền đó tẩu cứ giữ mà tiêu đi ạ, đệ vẫn còn mà.”
Những lời này của Bùi Ngôn Trạch khiến Bùi tẩu tử sững người một lúc, rồi ngay sau đó chau mày, gương mặt tròn trịa lộ rõ vẻ không tán thành.
“Quý nhân đối tốt với đệ, thì đệ càng phải làm việc cho tốt vào. Dù sao thì số tiền đó tẩu vẫn giữ cho đệ. Đệ không hiểu đâu! Sau này còn nhiều chỗ cần dùng đến tiền lắm.”
Bùi Ngôn Trạch không phản bác, chỉ khẽ “vâng” một tiếng.
Lúc này, Đường Xuân đang xách một chiếc giỏ tre đứng trước sạp thịt heo. Nàng khẽ mím môi, đôi mắt hạnh xinh đẹp ánh lên một tia tức giận.
“Này cô nương, chuyện này không thể trách ta được. Có người trả giá cao hơn cô nhiều, mà cô cũng là người làm ăn, dĩ nhiên phải hiểu đạo lý ai trả giá cao thì được thôi.”
Gã bán thịt heo ra vẻ bất đắc dĩ, gương mặt béo núc ních, bóng nhẫy mỡ khiến đôi mắt vốn đã không to lại càng híp tịt lại, trông chẳng khác nào một con chuột cống lông đen béo núc, chuyên đi ăn vụng dầu đèn.
“Hay là thế này đi, từ ngày mai, cô nương cứ thêm năm văn tiền, thì cái đầu heo đó ta sẽ giữ lại và chỉ bán cho một mình cô thôi.”
Đường Xuân lập tức hiểu ra, đây là gã đang muốn tăng giá.
Thấy Đường Xuân có vẻ do dự, gã bán thịt heo không khỏi lẩm bẩm trong lòng, nếu không phải mua đầu heo của mình về làm cái món bánh cuốn gì đó, thì làm sao nàng kiếm được nhiều tiền như vậy chứ.
Đường Xuân không trả lời câu hỏi của gã, thay vào đó, nàng đưa tay chỉ vào miếng thịt ba chỉ trông rất ngon mắt ở trước mặt: “Vậy miếng này vẫn giá cũ chứ?”
Gã bán thịt heo sững người một lúc, rồi vội đáp: “Đương nhiên rồi.”
“Cắt cho ta ba cân.”
Gã bán thịt heo có chút nghi hoặc: “Không lấy thứ khác sao?”
Đường Xuân suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy bộ gan heo kia và cả mấy khúc xương ống này, ta cũng lấy hết.”
Gã bán thịt heo vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi tiếp: “Vậy còn đầu heo thì sao?”
Đường Xuân ngước mắt lên, vẻ mặt thản nhiên: “Chẳng phải đã bị ông bán đi rồi sao?”
“Không không phải, ý ta là cái của ngày mai cơ.” Gã bán thịt heo lập tức luống cuống. Thật ra, cái đầu heo đó không phải như gã nói là đã bị người khác mua với giá cao, mà là do chính gã đã đem về nhà.
Chủ yếu là vì gã nghe nói Đường Xuân kiếm được rất nhiều tiền, nên mới nảy lòng ghen tị, nghĩ ra cái cách này để tăng giá.
Thành lân cận của Yển Thành vốn chuyên sống bằng nghề nuôi heo, thế nên mỗi ngày đều có tám con heo được chuyển từ đó đến. Trong số đó, các sạp thịt heo trong thành sẽ lấy phần lớn, phần nhỏ còn lại thì chia cho các tửu lầu lớn ở Yển Thành, còn phần cuối cùng sẽ được đưa thẳng đến phủ nha.
Mà đầu heo thì chỉ vào những dịp lễ Tết, khi người ta cần dùng để cúng bái tổ tiên và tế trời, mới trở nên khan hiếm. Còn ngày thường thì gần như rất ít người mua. Một phần là vì có người kính sợ, cho đó là đồ cúng thần linh; một phần khác là vì trông nó khá đáng sợ và cũng khó chế biến, vì vậy nên rất khó bán ra.
Sở dĩ ban đầu Đường Xuân mua đầu heo về hầm là vì hai lý do chính.
Thứ nhất là vì rẻ, thứ hai là vì có nhiều thịt.
Bây giờ đột nhiên đòi tăng giá, Đường Xuân đương nhiên sẽ không làm người chịu thiệt. Vả lại, ở thành Yển này cũng đâu phải chỉ có một mình hàng thịt của gã đâu.
Nàng cố tỏ ra lo lắng, thở dài một hơi: “Đồ ăn có ngon đến mấy rồi cũng có ngày người ta ăn ngán. Mấy hôm nay việc buôn bán bánh cuộn ngày một sa sút, thịt đầu heo hầm xong thì lại càng thừa ra quá nửa, thà không làm còn hơn.”
Nghe vậy, người bán thịt heo hoảng thật sự. Gã mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại chẳng biết phải nói gì cho phải.
Nói là mình không tăng giá nữa ư? Hay nói là đầu heo đã bị giấu đi rồi? Hoặc là nói mỗi ngày đều sẽ mang đầu heo đến tận quán nước? Nhưng nếu nói ra những lời này, thì chẳng phải là tự vả vào mặt mình hay sao?
Vốn chỉ muốn kiếm thêm chút tiền, ai ngờ lại thành ra lấy đá ghè chân mình. Mặt của người bán thịt đỏ bừng lên, trong lòng thì hối hận không thôi.
Đúng là không nên tham lam mà!
Đường Xuân tính nhẩm xong giá tiền những thứ cần mua, đếm đủ tiền rồi đặt lên tấm phản gỗ đầy vết dầu mỡ. Sau khi nhận lấy miếng thịt ba chỉ, một lá gan heo cùng mấy khúc xương ống chỉ còn dính lại chút thịt vụn từ tay người bán hàng, nàng liền lập tức quay người rời đi.
Thành Yển này có phải chỉ có một hàng thịt này đâu. Sở dĩ nàng hay đến đây chẳng qua là vì nó gần mà thôi.
Tuy nhiên, chuyện này cũng là một lời nhắc nhở cho Đường Xuân, rằng đôi khi chữ tín chẳng đáng một xu trước đồng tiền.
Nàng phải tìm ra một cách nào đó đôi bên cùng có lợi mới được.