Chương 23: Ở lại nửa năm

Bùi Ngôn Trạch liếc nhìn chiếc chảo sắt nhỏ trước mặt tiểu nương tử, bất giác nuốt nước bọt.

Bùi tẩu từ đứng dậy: "A Xuân, muội làm cho nó mấy cái bánh cuốn thật nhiều nhân trước đi. Chỗ trứng vỡ để ta dọn cho."

Đường Xuân gật đầu, dịu dàng đáp: "Vâng ạ."

Nàng cúi đầu múc một muỗng bột, dùng thanh tre gạt phẳng để tạo hình, sau đó cố tình gắp một miếng thịt ba chỉ thật nhiều mỡ thái nhỏ.

Đợi đến khi Bùi tẩu tử tươi cười đi dọn dẹp chỗ trứng vỡ, trong quán trà chỉ còn lại Đường Xuân và Bùi Ngôn Trạch. Động tác của Đường Xuân rất nhanh, nàng đặt chiếc bánh cuốn đầy "nhân" vào đĩa, rồi lại bắt đầu làm một cái khác.

Mãi đến khi làm xong cái thứ ba, Đường Xuân mới đứng dậy bưng qua.

Bùi Ngôn Trạch sớm đã đói meo, thế nhưng vẫn phải cố nén lại trong khi cứ ngửi thấy mùi thịt kho thơm nức mũi. Người bình thường ăn một cái bánh cuốn là đủ, vậy mà hắn ăn ngấu nghiến hết ba cái, rồi lại ngẩng đầu lên nói.

"Cho thêm hai cái nữa."

Ngon thì ngon thật, nhưng vẫn chưa đủ no.

Đường Xuân bị sức ăn của Bùi Ngôn Trạch làm cho kinh ngạc, nàng mím môi, đành phải quay lại làm thêm hai cái bánh cuốn nữa.

Ăn cũng đã lưng lửng dạ, Bùi Ngôn Trạch thích thú nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô nương kia. Hắn vô thức dùng ngón cái xoa xoa đầu ngón trỏ, trong lòng thầm nghĩ, khí chất toát ra từ người cô nương này không phải là thứ mà một gia đình bình thường có thể nuôi dưỡng được, vậy tại sao lại phải ra đây bán đồ ăn thế này?

Vừa lúc đó, Bùi tẩu tử sau khi dọn dẹp xong chỗ trứng vỡ cũng bước ra, tẩu ấy gọi lớn: “A Xuân, lát nữa hết bao nhiêu tiền thì nói với ta một tiếng, ta đưa cho muội.”

Đường Xuân cũng không từ chối: “Vâng ạ.”

Thấy hai phần bánh cuộn vẫn chưa được mang lên, Bùi Ngôn Trạch bèn giả vờ thắc mắc hỏi: “Tẩu tử, hai người quen nhau như thế nào vậy?”

Bàn tay đang dùng thanh tre gắp đồ của Đường Xuân khựng lại một chút, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Nàng cúi đầu, tiếp tục gắp một miếng thịt heo quá béo ra khỏi hũ sành.

Bùi tẩu tử cũng không nghĩ nhiều, liền kể lại chuyện ngày hôm đó, đoạn nói thêm:

“Gia đình A Xuân vốn kinh doanh tửu lâu, nhưng không may gặp biến cố nên mới ra nông nỗi này. Con bé cũng là một người đáng thương, bây giờ buôn bán đồ ăn cũng là để dành dụm tiền lên Kinh đô tìm huynh trưởng của mình.”

Bùi Ngôn Trạch khẽ nhướng mày: “Kinh đô?”

Phải biết rằng, Yển Thành cách Kinh đô đến mấy ngàn dặm. Một cô nương mỏng manh yếu đuối như nàng, làm sao có thể một mình đi tới Kinh đô được? Dù cho trên người có tiền bạc đi nữa thì cũng là muôn vàn khó khăn.

Lúc này, Đường Xuân đặt hai phần bánh cuộn xuống trước mặt Bùi Ngôn Trạch, rồi quay sang nói nhỏ với Bùi tẩu tử:

“Bùi tẩu tử, tối nay có cần mua thức ăn không ạ?”

Bùi tẩu tử nghe vậy liền giật nảy mình: “Sao mình lại quên mất chuyện quan trọng như vậy chứ! Tiểu thúc nhà ta thích ăn thịt mỡ, ta phải vào thành mua ít thịt ba chỉ về ngay mới được.”

Nghe thấy bốn chữ “thích ăn thịt mỡ”, khoé miệng Đường Xuân bất giác trễ xuống.

Xem ra vừa rồi nàng đã phí công vô ích rồi.

Thế nhưng, Đường Xuân vẫn nở một nụ cười nhạt: “Bùi tẩu tử, để muội đi cho ạ, tiện thể muội nhờ người ta giao thịt heo qua luôn.”

Tuy khách ăn bánh cuốn đã ít đi nhiều, nhưng việc bán đầu heo thì không thể dừng lại được, huống hồ ngày mai nàng còn định lọc thịt đầu heo ra bán riêng.

Nói rồi, Đường Xuân lấy một ít tiền từ trong túi ra rồi đi thẳng vào trong thành. Kể từ lúc Bùi Ngôn Trạch ngồi xuống cho đến tận bây giờ, nàng chưa từng liếc nhìn người nam nhân này một lần nào.

Nàng cũng không phải là người thù dai, chỉ là cảm thấy người nam nhân này rất nguy hiểm.

Trời đã đúng ngọ, nắng ấm chiếu lên người thật dễ chịu, lại thêm những cơn gió xuân thổi tới khiến người ta có chút buồn ngủ.

Sau khi nghe tẩu tử kể chuyện Đường Xuân đã bảo vệ mình và trút giận giúp mình ra sao, Bùi Ngôn Trạch, người vừa biết được tên của cô nương kia, khẽ nheo mắt ngáp một cái.

Thôi bỏ đi.

Chẳng qua cũng chỉ là một nữ tử yếu đuối có tài nấu nướng không tệ. Có hắn ở đây, lẽ nào nàng còn có thể gây ra sóng gió gì được chứ.

“Đợi A Xuân về là chúng ta dọn hàng nhé. Sau khi về làng, đệ gọi thêm Hà Đại đến dọn dẹp sân viện của đệ đi, đợi làm xong cơm nước, ta sẽ mang qua cho hai người.”

Bùi tẩu tử không nhịn được hỏi: “Lần này đệ ở lại bao lâu?”

Mỗi năm Bùi Ngôn Trạch đều về thăm tẩu tử, nhưng lần nào cũng chỉ ở lại vài ngày. Nghĩ đến việc tiểu thúc mình đang làm việc cho quý nhân, tẩu ấy dù không nỡ cũng không dám giữ người.

Bùi Ngôn Trạch ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Nửa năm ạ.”

“Sao lại lâu như vậy?” Bùi tẩu tử nhất thời hoảng hốt, vội vàng hỏi: “Có phải đệ đã chọc giận quý nhân, làm người ta không vui nên bị đuổi về rồi không?”