Chương 22: Bụng có đói không?

Ngay lúc này, một con hắc mã chậm rãi dừng lại trước mặt nàng. Đường Xuân ngẩng đầu nhìn lên, người ngồi trên lưng ngựa ngược sáng, khiến nàng không thể nhìn rõ dung mạo, chỉ biết đó là một nam nhân. Hắn một tay ghì cương ngựa, thân người khẽ nghiêng sang một bên, tay còn lại thì đang nhẹ nhàng vuốt ve cổ con tuấn mã.

Nghĩ rằng người đến đều là khách, Đường Xuân cất giọng mềm mỏng hỏi: “Khách quan muốn uống trà hay dùng chút đồ ăn ạ?”

Từ trên cao, Bùi Ngôn Trạch liếc nhìn tiểu nương tử, giọng nói lạnh như băng.

“Bùi tẩu tẩu ở đây đâu rồi?”

Đường Xuân lập tức cảnh giác. Ánh mắt nàng rơi xuống thanh Đường đao bên hông nam tử, trong lòng thầm nghĩ có kẻ đến tận cửa trả thù, bèn đáp:

“Đã dọn đi từ lâu rồi.”

Bùi Ngôn Trạch khẽ nheo mắt, rồi ngồi thẳng dậy, hai tay lơ đãng xoa xoa dây cương. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, rõ ràng là đang cười, nhưng lại khiến người ta không cảm nhận được chút ý cười nào.

Ngay lúc này, Bùi Ngôn Trạch đã tức giận đến cực điểm.

Tên quan huyện Yển Thành này đúng là đồ vô dụng thì đã đành, nhưng cả tên Hà Đại kia cũng chết rồi hay sao?

Tẩu tử của hắn bị người ta bắt nạt đến mức này, vậy mà cũng không biết viết cho hắn một lá thư.

Bùi Ngôn Trạch đạp lên bàn đạp, dứt khoát nhảy xuống ngựa. Hắn chậm rãi tiến đến trước mặt Đường Xuân, ánh mắt ẩn chứa cảm xúc khó dò. Sự chênh lệch chiều cao giữa hai người là rất lớn, cảm giác áp bức vô hình ấy khiến Đường Xuân phải không ngừng lùi về sau.

Đột nhiên, Bùi Ngôn Trạch cảm giác có người đang lao về phía này. Hắn theo phản xạ đưa tay lên chuôi đao bên hông, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Chết tiệt! Cái tên Bùi lão nhị nhà đệ!”

Bùi Ngôn Trạch quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tẩu tử mình đang cầm một cây gậy gỗ xông tới, rồi giáng một cú thật mạnh lên vai hắn. Ngay sau đó là tiếng quát mắng của tẩu ấy:

“Đệ định làm gì hả!! Hả!! Đệ định làm cái gì!!”

Bùi Ngôn Trạch ngây người một lúc lâu mới nhận ra, là do mình đã nghĩ nhiều rồi.

Hắn quay đầu nhìn tiểu nương tử đang đứng dưới mái hiên với gương mặt đỏ bừng, còn chưa kịp mở miệng giải thích, cây gậy trong tay Bùi tẩu đã lại giáng xuống người cậu em chồng.

“Cái tốt thì không học, lại đi học thói xấu. Hôm nay không cho đệ một trận, sau này ta còn mặt mũi nào đi gặp huynh trưởng của đệ nữa.”

Tuy bị đánh không quá đau, nhưng Bùi Ngôn Trạch cũng không thể cứ đứng ngây ra chịu trận mãi được. Thế là, hắn lách người đi mấy bước, khom lưng, có chút buồn cười mà vòng sang phía bên kia của con ngựa, lại vô tình liếc thấy ý cười không thể che giấu trong mắt tiểu nương tử kia, và rồi, trái tim hắn bất giác rung động.

Thật kỳ lạ.Bùi Ngôn Trạch đã từng gặp không ít mỹ nhân diễm lệ, thế nhưng chưa bao giờ có cảm giác như thế này.

Cảm giác ấy giống như khi ta đang nằm nghỉ trên đồng cỏ, bỗng có một làn gió nhẹ mát rượi thổi qua, lại cũng giống như lúc miệng lưỡi khô khốc nhất, được đôi tay nâng niu dòng suối mát lạnh, uống một hơi cạn sạch.

Sảng khoái làm sao!

Hắn thu hồi ánh mắt, rồi quay sang người tẩu tử đang đuổi theo mình, giọng khẽ khàng nói: "Tẩu tẩu, xin hãy giữ cho đệ chút thể diện."

Bàn tay cầm gậy của Bùi tẩu tử khựng lại một chút. Tẩu ấy nhìn nam nhân cao hơn mình đến nửa cái đầu, lúc này mới muộn màng nhận ra.

Bùi lão nhị đã không còn là đứa trẻ con năm nào nữa rồi.

Bùi Ngôn Trạch buộc ngựa vào phía sau quán trà, sau đó bước đến trước mặt vị tiểu nương tử nọ, hai tay ôm quyền, giọng nói trầm thấp mà chân thành.

"Vừa rồi là Bùi mỗ đã hiểu lầm tiểu nương tử, tại hạ xin được tạ lỗi."

Đường Xuân lắc đầu: "Không có gì."

Nói rồi, nàng lặng lẽ lùi lại vài bước để kéo dài khoảng cách giữa hai người.

Cũng vì màn ồn ào vừa rồi mà những vị khách vốn đang tò mò về món trứng canh thịt đều đã chạy mất. Xem ra, hôm nay buôn bán không thành rồi.

Lúc này, Bùi tẩu tử dường như nhớ ra điều gì đó, bèn vội vàng đứng dậy, rồi lại trừng mắt nhìn Bùi Ngôn Trạch với vẻ hận rèn sắt không thành thép.

"Bụng có đói không?"

Bùi Ngôn Trạch khẽ ngẩng đầu, khoé miệng nhếch lên: "Đói chứ, đói đến mức có thể ăn hết cả một con bò."

Hành động của vị tiểu nương tử kia không qua được mắt hắn, nhưng Bùi Ngôn Trạch cũng không tức giận, bởi lẽ chuyện hôm nay vốn dĩ là hắn sai trước.

Bùi Ngôn Trạch quay người tìm một chỗ ngồi xuống: "Món bánh cuốn kia là gì vậy?"

Món ăn này hắn chưa từng nghe qua bao giờ, thế nên không khỏi có chút tò mò.

Đường Xuân không lên tiếng, chỉ ngồi xổm ở đó, dùng muôi thủng để kiểm tra xem thịt kho trong hũ đất còn lại bao nhiêu. Trong khi đó, Bùi tẩu tử không nhận ra có gì bất thường, liền lên tiếng giải thích.

"Cái món bánh cuốn này là do A Xuân mày mò làm ra đấy. Chỉ là dùng vỏ bánh đã tráng mỏng, cuộn với thịt kho và trứng thái nhỏ, thêm cả củ cải thái sợi, cuối cùng phết lên một lớp dầu ớt vừa đỏ vừa bóng lại vừa thơm."