Đường Xuân mỉm cười lắc đầu. Nàng tay trái cầm đũa, trước tiên chọc nhẹ vào lòng đỏ trứng, rồi tay phải cầm ấm đồng nhanh chóng nghiêng xuống, một dòng nước dùng nóng bỏng cứ thế xối thẳng xuống, sau đó nàng mới rút đũa ra.
Điều khiến Bùi tẩu tử vạn lần không ngờ tới là, quả trứng sống này không hề bị nước nóng đánh tan thành canh trứng, mà dưới sức nóng của nước dùng, nó dần dần đổi màu, từ từ nở ra, và cuối cùng đã được làm chín.
Hương thơm của nước dùng thịt phả vào mặt, cả quả trứng trông như ngọc ấy cứ lắc lư trong làn nước dùng màu nâu nhạt, tựa như vầng trăng tròn soi bóng dưới ao, mang một vẻ đặc sắc riêng.
Đường Xuân đưa đôi đũa cho Bùi tẩu tử: "Tẩu, tẩu thử xem mùi vị thế nào."
Bùi tẩu tử cứ có cảm giác cảnh tượng vừa rồi giống như một màn ảo thuật vậy. Tẩu ấy mò dùng đũa gắp một miếng trứng, bên trong trông không khác gì trứng luộc cả. Thế nhưng khi cho miếng trứng vào miệng, vị béo thơm của trứng hòa quyện với vị béo của nước dùng thịt, tạo nên một hương vị tươi ngon không thể tả.
Chỉ là nóng quá đi mất!!
Bùi tẩu tử bị nóng đến mức phải liên tục há miệng hà hơi, nhưng vẫn không quên tấm tắc: "Hà... ngon... ngon quá!"
Ngày hôm sau.
Bùi tẩu tử đứng ngay trước quầy hàng trà, cất tiếng rao: "Hôm nay có món mới, trứng canh thịt, một bát ba văn tiền."
Một khách quen thường đến ăn bánh cuộn nghe vậy, tò mò hỏi: "Trứng canh thịt là món gì thế?"
Bùi tẩu tử nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Giống như làm ảo thuật vậy, chỉ chớp mắt một cái là trứng đã chín rồi."
"Cho một bát xem nào, ta cũng muốn xem thử ảo thuật kiểu gì."
Thế nhưng, khi nhìn thấy quả trứng sống trong bát ngay trước mắt mình được dòng nước dùng nóng bỏng chan vào, rồi dần dần biến thành một quả trứng chín, vị khách quen kia mắt gần như muốn trợn tròn ra.
Ông ta không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Tiểu nương tử quả là có tài biến mục nát thành thần kỳ mà!"
Nhờ có món trứng canh thịt mà việc buôn bán lập tức trở nên phát đạt, Đường Xuân bận đến tối mắt tối mũi, còn Bùi tẩu tửthì trong lúc vội vàng đã vô tình đá vỡ mất nửa giỏ trứng gà trong bếp.
Tẩu ấy sợ làm lỡ việc buôn bán của Đường Xuân, nên vội vàng cầm tiền chạy vào trong thành, định bụng phải mua thêm ít trứng về mới được.
Trong thành.
Lúc này, có một nam tử mặc bộ y phục bó sát màu đen, bên hông đeo một thanh Đường đao, đang dắt một con ngựa có bộ lông đen ánh đỏ, chậm rãi đi về phía cổng thành.
Không biết tẩu tử khi thấy hắn trở về, sẽ có biểu cảm gì đây?
-
Dân chúng ở Yển Thành, hễ thấy nam nhân đeo Đường đao bên hông này là lập tức vội vàng né tránh.
Điều này cũng khó mà trách họ, bởi lẽ ngũ quan của Bùi Ngôn Trạch vốn đã lạnh lùng, góc cạnh, thân hình lại cao lớn vạm vỡ. Hơn nữa, cơ bắp ẩn dưới lớp y phục bó sát màu đen lại càng thêm săn chắc, đầy sức mạnh. Vẻ mặt hắn lạnh lùng, thờ ơ, đôi mày kiếm sắc bén xếch lên tận thái dương, còn đôi mắt đen thẳm thì sâu không thấy đáy. Mái tóc đen của hắn được búi cao bằng một dải lụa đen, đuôi tóc khẽ đung đưa hai bên.
Vừa nhìn đã biết không phải dạng dễ chọc.
Nếu không phải vì tướng mạo vô cùng tuấn tú, có lẽ ngay từ lúc vào thành đã có người sợ đến mức đi báo quan rồi.
Yển Thành có hai cổng thành, cổng nam và cổng bắc.
Bùi Ngôn Trạch đi vào từ cổng bắc, chỉ sau một nén hương, hắn đã dắt ngựa xuất hiện ở cổng nam. Còn chưa kịp ngẩng đầu, hắn đã nghe thấy một giọng nữ dịu dàng.
“Bánh cuốn có cần thêm cay không ạ?”
Bùi Ngôn Trạch nghe tiếng liền nhìn sang, nhưng lại phát hiện ra rằng, nơi vốn là quán trà của tẩu tử mình, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một tiểu nương tử lạ mặt. Tiểu nương tử ấy có làn da trắng ngần, khiến hắn bất giác liên tưởng đến những áng mây trên thảo nguyên.
Sau khi nhìn quanh một vòng mà vẫn không thấy bóng dáng tẩu tử đâu, Bùi Ngôn Trạch bất giác mím chặt môi, đáy mắt thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo.
Chuyện là vì tẩu tử không muốn đến kinh đô sống, mà Bùi Ngôn Trạch lại sợ tẩu ấy ở không sẽ buồn chán, nên mới mua lại quán trà ở cổng nam này. Thậm chí, hắn còn đặc biệt dặn dò quan huyện Yển Thành, rằng tuyệt đối không được để tẩu tử mình bị kẻ khác bắt nạt.
Theo lý mà nói, tên quan huyện đó chắc chắn không dám làm trái ý hắn.
Vậy thì, tại sao tiểu nương tử này lại dám chiếm lấy quán trà này chứ?
Bùi Ngôn Trạch vốn không phải hạng người biết thương hoa tiếc ngọc, lại càng chẳng phải thư sinh hay nói lý lẽ. Hắn chỉ là một gã thô kệch, và cách giải quyết vấn đề của hắn, đương nhiên, cũng thô thiển vô cùng.
Bởi vì trứng gà không đủ, Đường Xuân nhẹ nhàng giải thích rằng nếu khách muốn đợi thì có thể ngồi vào bàn trà chờ một lát, còn nếu không thì đành phải quay lại vào ngày mai.
Cả quán trà giờ chỉ còn lại một mình nàng, thật sự là có chút bận không xuể.
Nào là phục vụ trà, nào là tráng bánh cuốn, rồi lại trứng canh thịt!
Đường Xuân chỉ ước gì mình có thuật phân thân.