Chương 19: Cãi nhau

Đường Xuân cụp mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đầu heo vừa kinh tởm vừa xấu xí trong giỏ tre, không biết đang nghĩ gì, cho đến khi Bùi tẩu tử đưa tay nhẹ nhàng kéo vạt áo nàng, nàng mới hoàn hồn.

"Cái đầu heo này có cần ta giúp muội chuyển ra sân không?"

Đường Xuân gật đầu: "Vậy làm phiền tẩu rồi."

Ngay lúc hai người đang ngồi ngoài sân thui đầu heo, Liễu Hồng Phi cũng vô cùng nhếch nhác chạy về nhà.

Dưới ánh lửa vàng vọt, gió lạnh khẽ lướt qua vạt áo Đường Xuân, nàng nửa ngồi xổm, vừa đưa tay vén những lọn tóc rối bay ra sau tai, vừa dùng que củi khều than hồng, không ngờ cảnh tượng này lại khiến Liễu Hồng Phi ở xa xa nhìn đến ngẩn người.

Liễu Hồng Phi tuy cũng từng cùng bạn học đến chốn lầu xanh, xa xa liếc thấy dáng vẻ của hoa khôi, nhưng so với tiểu nương tử này thì kém xa.

Nghĩ đến đây, hắn ta liền lòng dạ xốn xang.

Ánh mắt khiếm nhã như vậy, Đường Xuân sao có thể không nhận ra, nàng mím môi, quay đầu hét vào trong nhà với Bùi tẩu tử.

"Tẩu tử, cái mắt heo này moi giúp muội đi, nhìn mà thấy ghê."

Bùi tẩu tử cũng không nghĩ nhiều, vội vàng lấy ra một cây kéo sắc bén, nhanh chóng moi hai con mắt heo ra.

Liễu Hồng Phi kia cũng bị dọa cho giật nảy mình, dường như không ngờ tiểu nương tử trông yếu đuối mềm mại lại thô tục đến vậy, có chút mất hứng quay vào nhà.

Đường Xuân dùng một que củi gạt than hồng ra, lông trên đầu heo đã xử lý gần xong, lát nữa dùng xơ mướp chà rửa thật sạch là có thể bắt đầu nấu.

Chỉ vừa mới bảo Bùi tẩu tử bỏ đầu heo vào nồi gang, lửa còn chưa kịp nhóm lên thì bên ngoài đã vọng tới tiếng chửi rủa cực kỳ khó nghe của bà cụ Liễu.

“Cái đồ tiện nhân không biết xấu hổ, đầu mọc mủ, đít nổi nhọt, dám đuổi cục vàng của ta xuống xe lừa, không sợ trời đánh sét đánh à. Cục vàng của ta là Đồng sinh đại nhân đấy, mày chết chồng cũng đáng đời.”

Câu cuối cùng khiến Bùi tẩu tử sa sầm mặt, cầm dao phay xông thẳng ra ngoài.

Đường Xuân sợ đến tái mặt, chỉ sợ Bùi tẩu tử tức quá mất khôn mà làm chuyện dại dột.

Lúc này nhà nào nhà nấy đều đã thắp nến, bà cụ Liễu kia đang đứng trước sân nhà mình, một tay chống nạnh, chỉ tay sang sân nhà Bùi tẩu tử mà chửi bới. Nhưng khi thấy Bùi tẩu tử cầm một con dao phay xông ra, bà ta hoảng hồn, chỉ sợ tẩu ấy xông tới chém mình.

Bùi tẩu tử mắt long lên sòng sọc, mũi dao chỉ thẳng vào bà cụ Liễu có tướng mạo chua ngoa cay nghiệt: “Mẹ cái nhà bà, bà sỉ nhục ta thì được, nhưng lôi cả chồng ta vào thì tin ta liều mạng với bà không.”

Từ lúc bà cụ Liễu bắt đầu chửi bới, đã có không ít dân làng bưng bát cơm ra hóng chuyện.

Huyên náo, ai mà không thích chứ.

Đường Xuân vội vàng tiến lên, vừa cẩn thận đoạt lấy con dao trong tay Bùi tẩu tử, vừa lên tiếng an ủi: “Tẩu tử, đừng chấp nhặt với người đã một chân bước vào quan tài rồi. Loại người này sau khi chết xuống gặp Diêm Vương, sẽ bị cắt lưỡi đày xuống địa ngục đấy.”

Giọng nàng không lớn, nhưng đủ để những người dân làng hóng chuyện nghe rõ mồn một.

Cha mẹ ơi!

Lời này nói ra thật độc địa!

Bà cụ Liễu nghe xong suýt nữa thì tắt thở, nhưng thấy trong tay Bùi tẩu tử không còn dao nữa thì lại bắt đầu vênh váo. Nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị Đường Xuân một câu chặn họng, khuôn mặt già nua như vỏ cây tái mét, khó coi vô cùng.

“Bà ơi, thư sinh kia là cháu của bà ạ! Hắn ta đường đường là một đấng nam nhi, không có tiền đi xe lừa thì thôi đi, lại còn cố sống cố chết chen lên. Bùi tẩu tử vì nghĩ cho danh tiếng của ta, chỉ nói mấy lời nặng một chút, không ngờ lòng dạ hắn ta lại hẹp hòi đến thế, lại như đứa trẻ chưa dứt sữa đi mách lẻo với bà!”

Dân làng bất giác hít một ngụm khí lạnh.

Xì~

Cái miệng thật lợi hại!

Bùi tẩu tử ngẩn ngơ nhìn Đường Xuân một tay cầm dao phay, che chắn trước người mình, sống mũi bất giác cay cay.

Đường Xuân tư duy mạch lạc, nhả chữ rõ ràng, vừa đợi bà cụ Liễu hoàn hồn, nàng đã nói lớn:

“Bà ơi, vì thằng cháu vàng cháu ngọc của bà thì tích chút đức đi. Chuyện hôm nay nếu có người đến phủ nha làm ầm lên, thì cháu vàng của bà đừng hòng mơ tưởng đến chức vị Tú tài nữa.”

Trong làng rất ít người đi học, tự nhiên không biết rằng Đồng sinh muốn thi đỗ Tú tài, nếu danh tiếng không tốt thì sẽ bị loại thẳng.

Mà Liễu Hồng Phi đang trốn trong nhà nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, hắn ta vội vàng kéo kéo vạt áo của Trương thị bên cạnh.

“Mẹ, bảo bà đừng làm ầm lên nữa, nếu chuyện lớn ra, con sợ phu tử trong học viện sẽ không hài lòng về con đâu”

Trương thị là người khôn khéo cỡ nào, lập tức hiểu ý con trai mình. Bà ta vội vàng đi ra, tiến lên dìu tay bà cụ Liễu.

“Mẹ, chúng ta là người lớn độ lượng, không chấp nhặt với hai con tiện nhân kia.”

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Đường Xuân khẽ nheo lại, ánh mắt lạnh như băng: “Bà ơi, đã hiểu lầm tẩu tử của cháu rồi, thì xin lỗi tẩu tử một câu đi chứ.”

Bà cụ Liễu sắp bị kéo vào nhà đến nơi bỗng nhảy dựng lên, phỉ! Bảo bà ta xin lỗi, con tiện nhân này nghĩ cũng hay thật.

“Mẹ mày mơ à, chuyện này ta không tính toán là nể cục vàng của ta, chứ không có nghĩa là mặt mũi của bà cụ Liễu tao có thể để cho con ranh con nhà mày muốn tát là tát.”