Càng hầm lâu, các loại gia vị càng kí©h thí©ɧ triệt để mùi thơm của mỡ, hương vị hòa quyện vừa nồng nàn vừa lan tỏa mạnh mẽ.
Đây chính là món kho.
Bùi tẩu tử không biết đã nuốt nước miếng bao nhiêu lần, tẩu ấy hau háu nhìn nồi thịt: "A Xuân, thịt này hầm xong chưa?"
Đường Xuân nghĩ một lát rồi gật đầu: "Nhưng thịt này cần ngâm cả đêm mới thấm vị hơn."
Nói thì nói vậy, nhưng nàng đứng dậy, mở nắp vung gỗ, hơi nóng hổi lập tức bung ra. Thịt đầu heo trong nồi có màu đỏ nâu, dưới ánh nến trông trong veo bóng bẩy, nhìn thôi đã thấy thèm.
Đường Xuân dùng đũa gắp một miếng thịt đầu heo nhỏ, đặt vào bát đưa cho Bùi tẩu tử.
Bùi tẩu tử hơi sững người, không chắc chắn hỏi: "Cái này... cho ta à?"
Đường Xuân cười dịu dàng: "Tẩu nếm thử giúp muội xem sao."
Bùi tẩu tử vội vàng nhận lấy, cẩn thận dùng đũa gắp một miếng nhỏ cho vào miệng. Thịt đầu heo có chỗ hơi mỡ, có chỗ hơi nạc, miếng này thiên về nạc.
Mỡ tan ngay trong miệng, thịt nạc chỉ cần dùng lưỡi miết nhẹ là tơi ra, vị ngọt của nước thịt và hương thơm của món kho lan tỏa khắp khoang miệng, chiếm trọn từng ngóc ngách.
Đến khi Bùi tẩu tử hoàn hồn thì bát đã trống trơn. Tẩu ấy không kìm được nhìn về phía nồi thịt rồi cảm thán.
"Cứ thấy mấy năm trước ta sống phí quá."
Toàn ăn cái gì đâu không à.
Đường Xuân nhẹ nhàng nói: "Ngâm qua đêm thì vị sẽ đậm đà hơn nữa. Nhưng thịt đầu heo ăn nhiều dễ ngấy, lát nữa muội sẽ làm chút tương ớt, ăn kèm sẽ ngon hơn."
Bùi tẩu tử không khỏi trợn tròn mắt. Đã ngon tuyệt trần rồi mà còn có thể ngon hơn nữa sao, trời ơi! Vậy chẳng phải đến thần tiên trên trời cũng phải thèm nhỏ dãi mà hạ phàm sao.
Đường Xuân quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài sân tĩnh lặng, ánh trăng lạnh như băng rải xuống mặt đất.
"Hay là tẩu đi nghỉ trước đi?"
Bùi tẩu tử ngần ngừ một lúc: "Thôi tẩu ở lại đây với muội."
Mùi thịt này thơm quá, sao mà ngủ được.
Đường Xuân chớp chớp đôi mắt sáng ngời, tựa những vì sao tinh nghịch trên bầu trời đêm: "Vậy thì phiền tẩu quá."
Việc tiếp theo nàng làm rất đơn giản: luộc trứng gà và làm tương ớt.
Trứng luộc chín bóc vỏ, dùng dao cẩn thận khía ba đường trên quả trứng rồi cho vào nồi thịt kho ngâm. Còn làm tương ớt thì đơn giản hơn nhiều.
Quan trọng nhất của tương ớt là bột ớt, tiếp đó là các gia vị thêm vào sau như mè trắng, đường trắng, v.v. Đường Xuân ngoài những thứ này còn cho thêm một vài gia vị khác, rồi rưới dầu nóng già lên.
Nhưng việc rưới dầu nóng này cũng có bí quyết.
Dầu nóng không thể đổ hết một lần, như vậy tương ớt phi ra sẽ bị đen và đắng. Phải chia làm nhiều lần rưới, tương ớt phi ra mới bóng đẹp, không bị đắng. Để tương ớt lắng qua một đêm, màu sắc cũng sẽ đẹp hơn.
Bùi tẩu tử từng nói, người ở đây thích ăn cay.
Chén tương ớt phi này chính là để hợp khẩu vị của họ.
Sau khi làm xong mọi việc, Đường Xuân mới vươn vai một cái, quay đầu nhìn Bùi tẩu tử, định nói gì đó thì phát hiện Bùi tẩu tử đang ngồi trên ghế đẩu, dựa người vào cửa gỗ ngủ thϊếp đi.
Nàng bước tới, khom người xuống, nhẹ nhàng gọi: "Tẩu ơi, mình vào nhà ngủ thôi."
Bùi tẩu tử ngủ mơ màng, cho đến khi một mùi thơm cay nồng xộc vào mũi, khiến đầu óc vốn không tỉnh táo của tẩu ấy như đảo lộn, cực kỳ kí©h thí©ɧ.
"A Xuân, mùi gì đây?"
Nói xong, mắt tẩu ấy tỉnh hẳn, còn ngẩng đầu nhìn về phía bếp lò.
Điều này khiến Đường Xuân không khỏi bật cười, khóe miệng hơi nhếch lên, trên mặt lộ ra một chút tự hào kín đáo. Nàng không nói cho Bùi tẩu tử biết đây là gì, mà giữ vẻ bí ẩn:
"Mai muội sẽ nói cho tẩu biết."
Đường Xuân đỡ Bùi tẩu tử dậy, đi ra ngoài bếp. Gió đêm thổi qua, mùi khói bếp trên người hai người cũng tan đi gần hết.
Đưa Bùi tẩu tử về phòng xong, Đường Xuân đứng lặng giữa sân, ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, một lúc lâu sau mới quay người rời đi.
Hôm sau.
Trời vừa tờ mờ sáng, tiếng gà gáy rộn ràng, Đường Xuân khẽ nhíu mày mở mắt. Khi đưa tay ra khỏi chăn định ngồi dậy, hơi lạnh buốt giá khiến nàng hoàn toàn tỉnh táo.
Sau khi dậy, Đường Xuân đi thẳng vào bếp xem thành quả đêm qua.
Vì thời tiết khá lạnh, thịt kho trong nồi đã đông lại như thạch. Đường Xuân cẩn thận múc chúng vào một cái vại sành lớn, đậy nắp gỗ lại rồi bắt đầu nhóm lửa nấu bữa sáng.
Bữa sáng rất đơn giản, chỉ nấu hai bát mì chay, rồi múc một muỗng nước thịt kho đông đặc. Nước dùng mì nóng hổi nhanh chóng làm tan phần nước thịt, mùi thơm lập tức lan tỏa.
Đúng lúc ấy, Bùi tẩu tử từ trong nhà bước ra. Thấy khói bếp lượn lờ, tẩu ấy liền biết ngay Đường Xuân đang bận rộn bên trong.
Tẩu ấy vội vàng dùng nước trà súc miệng, đang định sang thì bị Trương thị đứng ngoài sân gọi lại.
"Bùi tẩu tử, đêm qua nhà tẩu nấu món gì mà thơm nức mũi thế?"
Bùi tẩu tử vốn không ưa qua lại với nhà họ Liễu, huống chi là Trương thị lắm mưu nhiều kế. Tẩu ấy liếc xéo một cái, giọng điệu chẳng chút khách khí:
"Đương nhiên là nấu thịt rồi. Cô mà thèm thì cứ lên phố mua vài cân thịt về mà nấu, cũng thơm được như vậy đấy."
Trương thị bị chặn họng không nói được lời nào, nhưng thấy có người trong làng đi tới, liền cố ý nói to:
"Dù có mua thịt về cũng chẳng có tay nghề khéo như Bùi tẩu đâu. Lần trước được cho cái đầu cá, tuy chẳng có mấy thịt nhưng cũng thơm lắm."
Người trong làng vừa đi qua nghe vậy, không nhịn được bèn trách móc: "Ta nói này Bùi tẩu tử, tẩu cũng keo kiệt quá đấy. Trương thị dù gì cũng là mẹ của đồng sinh, sao lại cho người ta cái đầu cá thế kia."