Chương 51

Thậm chí càng nghĩ về cái nhìn nhau tối nay, nghĩ về ánh mắt của Hàn Hi, càng cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng kia càng thêm nặng nề, không thể nào nhẹ nhõm được.

Sau khi tắm xong, Tần Mạch trở lại phòng ngủ, vừa lúc nhìn thấy điện thoại đột nhiên sáng màn hình.

Có tin nhắn mới.

Tim Tần Mạch khẽ đập, mang theo một chút mong chờ đè nén, cầm điện thoại lên.

Khi nhìn thấy là tin nhắn của Tống Văn, đôi mắt cô rũ xuống, mím chặt môi.

【Lời tác giả】

Tần tỷ chẳng qua là ngoài lạnh trong nóng mà thôi~

Hàn Hi: Ngoài lạnh thì có ích gì? Hôn vào chẳng phải vẫn mềm mại sao?

Tần Mạch: Cút!

----------------------------

◎Tần Mạch cúi đầu, khóe môi cong lên.◎

Tống Văn: Tối mai con có rảnh không?

Tần Mạch: Có ạ, có chuyện gì vậy mẹ?

Tống Văn: Có một tiệc cưới mời nhà mình, là họ hàng của chú con, bố con bận việc không đi được, con có rảnh thì đi cùng mẹ nhé.

Tiệc cưới, Tần Mạch trong mấy năm nay, số lần tham dự cũng không ít.

Lần nào cũng nói là họ hàng của họ hàng, rốt cuộc là họ hàng nhà nào, Tần Mạch cũng không rõ, chỉ biết Tống Văn sẽ nhân cơ hội này để ngắm nghía những "tài năng trẻ" cho cô, đây mới là sự thật.

Tần Mạch không do dự, trả lời "Vâng".

Cho dù là để cho có mặt hay là vì nguyên nhân gì khác, cho dù cô có muốn đi hay không, cô cũng không có lý do gì để từ chối.

Tần Mạch trả lời xong, quay lại giao diện chính của WeChat, vừa hay nhìn thấy ảnh đại diện của Hàn Hi trên vòng bạn bè, cô theo bản năng liền ấn vào.

Bài đăng mới nhất của cô ấy, vừa mới đăng:

Đừng để những người hoặc việc vô nghĩa ảnh hưởng đến tâm trạng của bạn.

Kèm theo là một bức ảnh chụp bầu trời đêm, lộ ra một góc chung cư rất quen mắt, có lẽ cũng là chụp ở nhà tối nay.

Người hoặc việc vô nghĩa?

Có ý gì?

Thật nực cười, quả nhiên trẻ con đều thích buổi tối cảm thán những điều này.

Tần Mạch nhướng mày, lại đem câu nói này lặp đi lặp lại trong lòng mấy lần, ngay cả chính cô cũng không tự nhận ra, ánh mắt càng trở nên lạnh lùng.

Lời này là đang ám chỉ điều gì sao? Tối nay vừa mới nói xong, bây giờ đã đăng một câu như vậy.

Ha.

Thôi kệ đi, mắc gì phải quan tâm cô ấy đăng có ý gì, trẻ con chẳng phải đều thích đăng những dòng văn chương sướt mướt này sao.

Hơn nữa, cô ấy thế nào, thì liên quan gì đến cô chứ?

Tần Mạch càng nghĩ càng phiền, cảm giác bực bội, khó chịu vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan kia lại ập đến trong lòng, giống như bị bông gòn vô hình bịt kín miệng mũi, cô ngay cả cách lấy ra cũng không biết.

Tắt luôn điện thoại.

Tắt đèn.

Đi ngủ.

Ngày diễn ra tiệc cưới, hôn lễ bắt đầu vào buổi tối, nhưng những vị khách được mời đã lần lượt đến từ chập tối.

Bởi vì đây là một dịp quan trọng và khá công khai, Tần Mạch trang điểm, chọn một chiếc váy dài màu xanh ngọc lục bảo bình thường ít mặc, rất tôn da, cũng rất tôn khí chất.

Khi làm việc ở trường, cô không trang điểm, ăn mặc giản dị nhất có thể, một là để thuận tiện, hai là để học sinh tập trung vào việc học.

Không chỉ khi đi làm, mà đôi khi ra ngoài cũng tùy tâm trạng, không phải trường hợp nào cũng cần trang điểm, để mặt mộc cũng là chuyện thường.

Nhưng ngũ quan của cô, sắc sảo, phóng khoáng lại tự nhiên, hài hòa, mặc dù mắt không to lại là mắt hai mí, mũi không cao xuất sắc, đầu mũi còn hơi hếch, môi hơi nhỏ và mỏng, nhưng lại đầy đặn.