Tần Mạch sững sờ, tầm mắt nâng lên nhìn qua.
Đó là một gánh hàng rong lâu năm ở cổng trường, bán mấy món đồ chiên, rất được học sinh yêu thích. Mà Hàn Hi đang đứng nghiêng người ở đó nói chuyện gì đó với ông chủ.
Trùng hợp như vậy, vậy chứng tỏ vừa rồi cô thực sự không nhìn nhầm.
Có lẽ là hai ánh mắt tập trung vào một chỗ quá mức rõ ràng, Hàn Hi cảm nhận được, nhìn về phía họ, khóe miệng hơi cong lên, gật đầu chào họ.
Đã gặp rồi, không thể trốn tránh được.
Giang Cầm chủ động đi qua, Tần Mạch đi theo sau cô ấy.
"Chào dì, chào chị." Hàn Hi trước mặt người ngoài, làm đủ lễ nghĩa của bậc con cháu.
Tần Mạch né tránh ánh mắt, khẽ lên tiếng.
Mà Giang Cầm tính cách nhiệt tình, là một tay giao thiệp giỏi, chủ động đi đến bên cạnh Hàn Hi: “Ơ, tôi với dì của em cũng không chênh lệch mấy tuổi, sau này gọi tôi là chị Giang là được."
"Sao em lại đến đây? Đến đón dì của em à?"
Giang Cầm vô tình nói đùa một câu, Tần Mạch đứng sau lưng cô ấy trong nháy mắt ánh mắt liền lạnh đi: “"
Hàn Hi chú ý tới, cong cong khóe môi, nở nụ cười giải thích với Giang Cầm: “Không ạ, em đi ngang qua thôi, tiện thể mua chút đồ ăn."
"Hai người có muốn ăn không? Xúc xích nướng, để em mua thêm hai cây."
Hàn Hi nhìn về phía Tần Mạch.
Tần Mạch chỉ liếc cô một cái rồi quay đi: “Không cần, tôi không ăn."
Giang Cầm: "Không sao, cậu ấy không ăn tôi ăn, tôi làm việc ở đây lâu như vậy mà chưa từng ăn đồ ăn vặt ở cổng trường."
Hàn Hi cười, quay đầu nói với ông chủ lấy thêm một cây.
Giang Cầm: "Cảm ơn nhé, lần sau có dịp mời em ăn cơm, nào, chị thêm wechat của em."
Hàn Hi: "Dạ được."
Giang Cầm: "Tôi lưu tên em là gì?"
Hàn Hi: "Hàn Hi là được ạ, Hi trong từ "thần hi" (tia nắng ban mai) ấy ạ."
Giang Cầm: "Ồ được, cái tên này hay đấy, nghe rất "dương quang" (tươi sáng)."
Hai người mỗi người một cây xúc xích, đi phía trước trò chuyện vui vẻ, dường như đều quên mất sau lưng họ còn có một người đang đi theo.
Tần Mạch xách túi đi phía sau, cách họ một bước, trên mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía hai người.
Đang thất thần, hai người phía trước đột nhiên dừng bước, suýt chút nữa khiến cô đâm vào.
Giang Cầm quay đầu nhìn cô, vẻ mặt tiếc nuối: “Haizz, Tiểu Hàn phải ra sân bay, nhà tôi không cùng hướng, không tiện đường, không tiễn được rồi."
"Sân bay?" Tần Mạch hơi nhíu mày nhìn về phía Hàn Hi.
Đi sân bay làm gì?
Hàn Hi lên tiếng: “Vâng, đi đón người ạ."
Tần Mạch im lặng, nhìn Giang Cầm, thấy cô ấy nhướng mày, giải thích: "Cậu rảnh thì tiễn em ấy đi, dù sao cũng là người nhà cậu."
Cái gì mà người nhà cô?
"Không có quan hệ máu mủ." Tần Mạch bất lực nhàn nhạt đáp lại một câu, sau đó nhìn về phía Hàn Hi, trong lòng khẽ thở dài: “Đi thôi, tôi đưa em đi."
Nói xong, liền lấy chìa khóa xe trong túi ra, xoay người đi thẳng về phía bãi đỗ xe.
Hàn Hi đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó nhìn về phía Giang Cầm: “Vậy bọn em đi trước đây."
Giang Cầm mỉm cười gật đầu, hất cằm về phía Tần Mạch đang sải bước đi: “Đi nhanh đi, mau đuổi theo."
Không thôi lát nữa ai kia lại trách cô ấy mất.
Trong xe, Tần Mạch đã ngồi vào ghế đợi.
Cô đợi Hàn Hi qua, kết quả Hàn Hi lại mở cửa sau xe, ngồi vào ghế sau.
"Làm phiền rồi, tôi đến sân bay rồi tự về là được."