Chương 43

“Có gì đáng cười sao?” Tần Mạch xấu hổ, không thể nhịn được nữa.

Nghe vậy, Hàn Hi hít sâu, l*иg ngực đang run rẩy vì cười cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhưng khóe mắt vẫn cong cong: “Không cười nữa, cô quay qua đây tôi xem phía sau còn không.”

Tần Mạch ngây người, sau đó quay nửa vòng.

Không hiểu sao, cô luôn cảm thấy có người đang nhìn mình.

Quả nhiên, vừa ngẩng đầu lên, liền bắt gặp một đôi mắt khác ở góc khuất của tòa nhà chung cư cách đó không xa.

“Ừm, phía sau không có, có thể yên tâm rồi.”

Hàn Hi ở phía sau nhìn một vòng, nhưng lại thấy Tần Mạch vẫn đứng ngây ra đó.

Cô ấy không khỏi thắc mắc, đi vòng ra phía trước nhìn mặt Tần Mạch, rồi lại nhìn theo ánh mắt của cô, cũng ngây người.

Bị hai đương sự phát hiện, Tô Vận cũng không tiện trốn nữa, cúi đầu đi một mạch đến trước mặt họ.

Cô ngẩng đầu, đầu tiên là liếc nhanh qua Tần Mạch, theo bản năng muốn chào hỏi cô.

Nhưng miệng vừa mở ra, liền nghe thấy Hàn Hi lên tiếng trước.

“Sao đột nhiên lại đến đây?”

“À tớ” Tô Vận mặt đầy chột dạ, lắp bắp giải thích với cô ấy: “Tớ đến tìm cậu, nhắn tin cậu không trả lời tớ liền đi một vòng ở đây”

Nói xong, lại liếc nhìn Tần Mạch.

Vẫn lạnh lùng như mọi khi, Tô Vận chỉ cảm thấy sợ hãi, bị cô nhìn chằm chằm quá năm giây, đều cảm thấy mình sắp thành tảng băng rồi.

Hàn Hi lấy điện thoại ra xem, quả nhiên thấy Tô Vận có gửi đến mấy tin nhắn, nhưng điện thoại cô ấy thường xuyên để chế độ im lặng, vừa rồi căn bản không để ý.

Cô ấy quay đầu nhìn Tần Mạch, mà Tần Mạch cũng mặt không cảm xúc liếc nhìn cô ấy.

“Vậy dì, tôi đi trước đây, dì cũng lên sớm đi nhé”

“Ở đây muỗi cũng nhiều.” Suy nghĩ một lúc, Hàn Hi vẫn bổ sung một câu.

Tần Mạch thản nhiên “ừm” một tiếng.

Tô Vận rất xấu hổ, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, lúc Hàn Hi tạm biệt, cô ấy cũng còn muốn nói gì đó, không ngờ Hàn Hi lại cắt ngang lời cô ấy.

“Đi thôi, đừng đứng nữa.”

“Ừm”

Tần Mạch đứng tại chỗ nhìn theo toàn bộ, đợi hai người một trước một sau biến mất sau góc rẽ, cô mới thản nhiên đảo mắt đi.

Cô quay người lại, muốn ngồi lại chiếc ghế dài kia, nhưng đi đến gần lại nhíu mày, đi thẳng đến một chiếc ghế dài khác gần đó, nơi đó càng hẻo lánh và tối tăm hơn.

Cô ngồi xuống, lại lấy ra một điếu thuốc, tiếp tục hút nốt điếu thuốc vừa rồi chưa hút xong.

“Tô Vận, lần sau cậu muốn đến thì gọi điện trực tiếp cho tớ đi.”

Hàn Hi từ trong tủ lạnh lấy ra hai lon nước có ga, tự mình mở một lon, lon còn lại đặt trước mặt Tô Vận.

Tô Vận ngồi trên ghế sofa, vừa uống nước, vừa quan sát vẻ mặt của Hàn Hi, thấy cô ấy lạnh nhạt, tưởng rằng mình đã phá hỏng chuyện “tốt” gì đó, vội vàng giải thích: “Ừ biết rồi”

“Tớ, tớ chỉ nghĩ là tùy tiện đi dạo thôi, tớ làm sao biết các cậu ở đó”

Hàn Hi nằm ườn trên một góc ghế sofa, nghe cô ấy nói vậy nhướng mày: “Điều này thì liên quan gì đến tớ và cô ấy?”

“Tớ chỉ nói là cậu nhắn tin, có lúc tớ không nhất định xem kịp, có chuyện gọi điện thoại thì tiện hơn.”

“Thật hay giả vậy?” Tô Vận lại bắt đầu nhiều chuyện, ánh mắt đánh giá trên mặt Hàn Hi một lúc: “Vậy tớ vừa rồi, không cẩn thận nhìn thấy, hai người ở khá gần nhau”

“Cậu với cô ấy bây giờ rốt cuộc là quan hệ gì vậy?”

“Đó là vì có con sâu rơi trên người cô ấy, tớ đang giúp cô ấy bắt sâu.” Hàn Hi bất lực nhìn cô ấy, từng chữ từng chữ nói.