Nhưng ngay sau đó, Tần Giang lại nhìn Tần Mạch, bổ sung thêm một câu: "Hơn nữa, có một số việc không thể vội vàng, vội vàng còn có thể chọn sai, Tần Mạch điều kiện tốt như vậy, phải là người khác vội vàng mới đúng, quen biết nhiều người hơn, từ từ xem xét mới tốt, phù hợp là quan trọng nhất."
"Đúng không?"
Tần Mạch nhìn Tần Giang, miễn cưỡng nhếch miệng cười: “Vâng ạ."
Một bữa cơm tối bất lực và buồn bực cuối cùng cũng kết thúc, Tần Mạch còn muốn ra ban công ngắm cảnh đêm, kết quả bị Tống Văn dẫn vào phòng.
Hai người ngồi trên giường, mặt đối mặt nhìn nhau.
Tần Mạch nhìn ra vẻ mặt muốn nói lại thôi của Tống Văn, không khỏi nói: "Mẹ, mẹ muốn nói gì thì cứ nói đi ạ."
Đã nói chuyện riêng với cô, chắc hẳn chuyện muốn nói cũng không đơn giản.
Tống Văn lại lặng lẽ thở dài, lại im lặng một lúc, mới ngẩng đầu nhìn Tần Mạch, ánh mắt đó cực kỳ phức tạp: “Mẹ hỏi con một chuyện, con phải trả lời thật lòng."
Tần Mạch: "Vâng ạ."
"Con..." Tống Văn vừa mới mở miệng, lại ngừng lại.
Giống như lời nói rất khó thốt ra, lông mày bà nhíu rất sâu, Tần Mạch rất ít khi thấy bà có biểu cảm như vậy.
"Con là người đồng tính à?"
"Hả?"
Cho dù có chuẩn bị tâm lý, nhưng Tần Mạch cũng không ngờ rằng, Tống Văn lại hỏi chuyện này.
Thấy Tần Mạch ngây người, Tống Văn cho rằng mình đã đoán trúng, mắt cũng trợn to, nắm lấy tay Tần Mạch: “Thật sao? Con thật sự là..."
"Không phải." Tần Mạch hoàn hồn, lập tức phủ nhận.
Tống Văn nửa tin nửa ngờ hỏi lại: "Thật sự không phải?"
"Thật sự không phải ạ."
Tống Văn quan sát vẻ mặt Tần Mạch, thấy ánh mắt cô không hề sợ hãi, một chút cũng không né tránh, lúc này mới yên tâm hơn một chút.
Bà vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm: “Ôi, con làm mẹ sợ chết khϊếp, mẹ thấy con không muốn kết hôn, cũng không muốn quen biết người mới, còn tưởng rằng con có hứng thú với phụ nữ..."
Nghe đến đây, mắt Tần Mạch liếc xuống dưới, im lặng một giây, mới thấp giọng nói: "Không có... Con chỉ cảm thấy một mình rất tốt, chính là không muốn kết hôn mà thôi."
Tống Văn: "Được, mẹ hiểu con, con có tiêu chuẩn cao một chút cũng tốt, ôi... còn nữa, mẹ cũng không phải nói đồng tính luyến ái có gì không tốt, nhưng con đường này thật sự quá khó đi, hơn nữa mẹ và bố con bây giờ chính là hy vọng con có thể sống tốt, sau đó lập nghiệp, lập gia đình, có gia đình của riêng mình, chúng ta cũng yên tâm rồi..."
Sau đó Tống Văn còn nói rất nhiều, Tần Mạch cũng thường xuyên vâng dạ, nhưng phần lớn đều không nghiêm túc lắng nghe, trả lời cũng là tùy tiện nói ra.
Cô chỉ cảm thấy mơ hồ, có lẽ là vì lời nói của Tống Văn vô tình chạm trúng nơi nào đó trong nội tâm cô, có lẽ là "hy vọng" vô hình lại như núi đè nặng khiến cô không thở nổi.
Từ lúc nào không biết, dường như ở trong căn nhà này, cô chỉ cảm nhận được——
sự ngột ngạt.
Khi về đến căn hộ của mình thì đã gần chín giờ tối.
Tần Mạch cũng không vội lên lầu, mà từ bãi đỗ xe làm điểm xuất phát, đi một vòng quanh khu chung cư.
Cuối cùng, cô ngồi xuống chiếc ghế dài bên vệ đường.
Chiếc ghế dài này ở phía sau tòa nhà, vị trí khá hẻo lánh, gần đó cũng không có đèn đường, chỉ có thể dựa vào ánh trăng mờ ảo để chiếu sáng một chút, vì vậy cũng sẽ không có ai đi qua.
Ngồi ngây ra trầm tư vài phút, Tần Mạch thực sự không nhịn được, bất đắc dĩ thở dài, chấp nhận số phận mà lấy từ trong túi ra hộp thuốc lá dành cho nữ, sau đó thành thạo châm cho mình một điếu.