Có lẽ chính là như cô suy đoán?
Giang Cầm: “Tần Mạch”
Cô cũng thật là suy nghĩ nhiều, tối hôm đó còn phải đặc biệt nói với Hàn Hi một phen như vậy.
Giang Cầm: “Tần Mạch.”
Cũng đúng, dù sao cô cũng lớn hơn Hàn Hi mười mấy tuổi, cô ấy sao có thể có ý nghĩ khác với mình chứ? Hơn nữa cô ấy chỉ là một đứa trẻ, mình luôn so đo những điều này làm gì
Giang Cầm: “Tần Mạch!”
Tần Mạch: “Hả?”
Nhất thời chìm đắm trong suy nghĩ của mình, Tần Mạch đột nhiên ngẩng đầu, mới ý thức được vừa nãy Giang Cầm hình như vẫn luôn gọi cô.
“Sao vậy?” Nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của Giang Cầm, Tần Mạch khó hiểu.
Giang Cầm không biết mở lời thế nào, đành phải hất cằm, ánh mắt ra hiệu Tần Mạch nhìn lại phía sau.
Tần Mạch ngẩn ra, nhíu mày nghi hoặc quay đầu, lại phát hiện sau lưng mình đang đứng một người.
Lại ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy.
Tần Mạch bị dọa sợ đến mức tim đập nhanh.
So với sự sửng sốt của cô, Hàn Hi tỏ ra thản nhiên, bên môi mang theo ý cười nhàn nhạt, ánh mắt lại dừng lại ở giao diện điện thoại chưa khóa màn hình của Tần Mạch.
Phía trên vẫn sáng trang chủ tài khoản của cô ấy.
Tần Mạch vừa nhìn, chột dạ lập tức úp ngược điện thoại xuống, vì nhịp tim quá nhanh, khiến hơi thở của cô đều có chút dồn dập.
Hàn Hi nhìn một loạt hành động này của cô, ý cười càng rõ ràng hơn, nhướng mày giả vờ vô tội chào hỏi cô:
“Ơ, dì, dì cũng ở đây ạ.”
【Tác giả có lời muốn nói】
Hàn Hi: Tôi trông đáng sợ đến vậy sao?
----------------------------
◎ “Đều qua lâu như vậy rồi, không cần thiết phải nhắc lại.” ◎
Dì?
Người ngoài cuộc Giang Cầm nghe thấy cách xưng hô này, trừng lớn mắt nhìn Tần Mạch, vẻ mặt kinh ngạc.
Mà Tần Mạch càng xấu hổ hơn.
Nhưng khả năng che giấu của cô cực tốt, cho dù trong lòng rối loạn, bề ngoài vẫn thản nhiên.
Chỉ là nụ cười gượng gạo kia có chút giả tạo.
“Ừ, em cũng ở đây à.”
“Ở đây có khai trương cửa hàng, tiện thể đến xem.” Nói xong, Hàn Hi nhận ra ánh mắt từ Giang Cầm ở bên cạnh, cũng lễ phép mỉm cười: “Chào chị.”
Giang Cầm hoàn hồn, nở nụ cười: “Chào em, hóa ra là người thân à, vừa nãy chị đã nhìn thấy em rồi, còn khen em với dì của em là xinh đẹp nữa.”
Hàn Hi cong mắt: “Cảm ơn chị.”
“Vậy bọn em đi ngồi trước đây.”
Tần Mạch: “Ừ.”
Giang Cầm: “Được, đi đi ~”
Hàn Hi dẫn Tô Vận phía sau đi đến một chỗ khác ngồi.
Người đều đã rời khỏi bàn của các cô rồi, Giang Cầm vẫn luôn quay đầu nhìn, một lúc lâu sau mới quay lại hỏi: “Ơ, cô gái đi theo sau cô ấy sao cũng cứ nhìn cô vậy?”
“Cũng là người thân của cô à?”
Nghe vậy, Tần Mạch theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy các cô ấy đã ngồi xuống rồi, nhưng cô gái ngồi đối diện Hàn Hi đúng là thỉnh thoảng lại nhìn cô.
Trong lòng Tần Mạch rối bời.
“Không phải.”
“Vậy cô ấy cứ nhìn cô” Giang Cầm vẫn nghi hoặc, lại như đột nhiên nhớ ra điều gì, nhướng mày: “Không phải, vừa nãy cô không phải nói không quen sao?”
“Người thân của cô cô cũng không quen à?”
Tần Mạch mở miệng muốn giải thích, nhưng bất lực lúc này đầu óc trống rỗng, khiến cô không nghĩ ra được lời nào.
May mắn thay, lúc này nhân viên phục vụ mang cà phê và bánh waffle đã gọi lên, cắt ngang cuộc đối thoại, cũng cho Tần Mạch thời gian suy nghĩ ngắn ngủi.
Đợi cô uống một ngụm cà phê, vị giác nếm được vị đắng quen thuộc của Americano nóng, tâm trạng cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại: “Không tính là người thân, là con của một giáo viên trước đây của tôi.”