Giang Cầm không quay đầu lại: “Ngắm cảnh đẹp ý mà.”
Tần Mạch: “…”
Tần Mạch lại uống một ngụm đồ uống, theo tầm mắt của Giang Cầm nhìn sang ——
Chỉ thấy cách các cô tầm mười mấy mét về phía trước chếch, hai cô gái trẻ đang nói cười. Người cao hơn mặc một thân đồ thoải mái, người bên cạnh cô ấy mặc một chiếc váy trắng. Khoảng cách này không nhìn rõ mặt, nhưng chỉ nhìn dáng người và đường nét cũng có thể biết hai người có lẽ tướng mạo xuất chúng.
Lúc này, cô gái cao hơn đang cầm máy ảnh, nửa ngồi xổm tìm các góc độ để chụp ảnh cho người phía trước, mà cô gái kia cũng phối hợp tạo dáng, mỉm cười rạng rỡ.
Hôm nay trời quang, ánh nắng không quá gay gắt, ánh mặt trời chiếu lên các cô ấy như phủ một tầng hào quang, rất tươi sáng, rất bắt mắt.
Chỉ là...
Ngụm đồ uống Tần Mạch vừa uống chậm chạp chưa nuốt xuống, ánh mắt cô khóa chặt lên người cô gái cao hơn kia.
Ban đầu còn do dự suy đoán, mãi đến khi cô ấy quay đầu lại, vô tình nhìn về phía bên này, hai người chạm mắt nhau.
“Ực ——” nước nho cuối cùng cũng nuốt xuống.
Chạm mắt nhau bất quá chỉ trong một giây ngắn ngủi, người kia liền dời ánh mắt đi, dường như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục cười nói với cô gái bên cạnh, mà cô gái kia còn chủ động kéo cổ tay cô ấy, hai người đi về phía ghế nằm gần đó.
Tần Mạch đầu bất động, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo hai người này, đặc biệt là tập trung vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau của họ.
Vị ngọt ngấy của nước nho rõ ràng vẫn còn lưu lại trong khoang miệng, Tần Mạch lại cảm thấy vẫn chưa đủ ngọt, lạnh nhạt dời ánh mắt đi, cầm đồ uống lên lại uống một ngụm lớn.
【Tác giả có lời muốn nói】
Giang Cầm: Không ngấy à cô?
Tần Mạch: Ngấy gì? Chua lắm.
--------------------
◎ Tần Mạch bị dọa sợ đến mức tim đập nhanh. ◎
“Hai người quen nhau à?” Giang Cầm đột nhiên hỏi một câu, khiến Tần Mạch bất ngờ, suýt chút nữa nghẹn ngào.
“Khụ khụ khụ không quen.” Tần Mạch khôi phục vẻ mặt vô cảm.
Giang Cầm nửa tin nửa ngờ, lại nhìn về phía bóng dáng hai người ở nơi không xa: “Vậy sao cô ấy vừa nãy quay đầu lại nhìn cô làm gì? Nhìn hai lần rồi.”
“Có sao?”
“Có mà, lúc cô ấy nhìn cô thì cô vừa quay đầu đi, cô không nhìn thấy.” Giang Cầm vô cùng chắc chắn.
Tần Mạch hít sâu một hơi, ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía trước: “Bình thường nhìn tôi cũng không ít, cũng không thấy tôi quen ai.”
Giang Cầm: “” Cô ấy nghẹn lời.
Giang Cầm nhìn các cô ấy dần dần đi xa, mãi đến khi biến mất trong đám đông, mới không khỏi cảm thán: “Đúng là xinh đẹp bắt mắt nhỉ?”
Tần Mạch theo tầm mắt của cô ấy lại nhìn một cái, im lặng một giây, mới nói: “Cũng tạm.”
Giang Cầm đối với đánh giá này của cô không hài lòng: “Đây gọi là cũng tạm? Tần chủ nhiệm, không cần keo kiệt lời khen của cô như vậy chứ.”
“Cô gái cao kia, cách xa như vậy tôi cũng có thể nhìn thấy cô ấy, nếu ở trong giới của chúng ta, ít nhất cũng là cấp bậc cực phẩm, chỉ là đứa trẻ này còn trẻ, trưởng thành hơn một chút thì tốt rồi”
Nghe Giang Cầm lải nhải, Tần Mạch liếc cô ấy một cái: “Không phải cô có đối tượng rồi sao?”
Giang Cầm: “Có đối tượng và tôi thưởng thức khuôn mặt xinh đẹp có xung đột sao? Cũng không có nghĩa là tôi muốn làm gì với cô ấy, hơn nữa cô ấy trông chỉ mới hơn hai mươi tuổi, tôi không có hứng thú với trẻ con.”