Hàn Hi ngẩn ra: “Góc độ nào?”
“Cho dù em đang giận dỗi hay gì đi nữa, nếu thực sự muốn đi con đường đó, không đơn giản như em nghĩ đâu.”
Tần Mạch: “Trên đời này có một số chuyện, không phải cứ có dũng khí là có thể chống lại được, áp lực của thế tục lớn hơn em tưởng tượng, em phải chịu đựng những ác ý đó, người yêu, người nhà của em, cũng phải cùng em chịu đựng, em đã nghĩ đến điều này chưa?”
“Vậy, ý của chị là, em nên cúi đầu, không thể có hạnh phúc của riêng mình, người đồng tính nên phải chịu đựng ác ý và không được chúc phúc sao?”
“Không phải ý đó, chị chỉ muốn nói em phải chuẩn bị tâm lý, còn nữa…” Tần Mạch dừng lại một chút, do dự không biết có nên nói hết hay không.
“Về phương diện này chị cũng không thể cho em bất kỳ lời khuyên nào, dù sao chị cũng không giống em, cũng sẽ không trải qua những chuyện đó, cho nên chỉ có thể hy vọng em suy nghĩ kỹ, nếu thực sự lựa chọn, thì hãy nghiêm túc đối đãi là được.”
Tần Mạch nhìn em ấy, trong lời nói ẩn chứa sự từ chối.
Hàn Hi từ từ nhíu mày, sự dịu dàng trong mắt thoáng chốc tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự hờ hững thường ngày của em ấy.
“Được, em biết rồi.”
Tần Mạch không phải là người hay mơ, nhưng nửa năm nay số lần mơ lại tăng lên, phần lớn còn liên quan đến một người nào đó.
Nhưng trước đây đều là những đoạn hồi ức, tỉnh dậy rồi, cô cũng quên mất.
Nhưng lần này sáng sớm tỉnh dậy, Tần Mạch ngồi dậy trên giường, nhớ lại giấc mơ tối qua, vẻ mặt phức tạp.
Trong mơ Hàn Hi đột nhiên tỏ tình với cô, khiến cô bối rối, mà Ngụy Lâm sau khi biết chuyện, đã mắng cô một trận, nói rằng cô hủy hoại tương lai của Hàn Hi, vì cô, Hàn Hi mới phạm sai lầm.
Đây là một cơn ác mộng.
Cho nên mãi đến khi tỉnh lại, cô vẫn còn sợ hãi.
Giấc mơ này không phải là vô duyên vô cớ.
Tần Mạch nhớ lại đêm đó, ánh mắt xa lạ và dường như ẩn chứa một loại cảm xúc nào đó của Hàn Hi, thực sự khiến cô sợ hãi.
May mắn là sau đêm đó, hai người họ không còn liên lạc gì nữa, mặc dù ở cùng một tòa chung cư, thậm chí còn là hàng xóm tầng trên tầng dưới, nhưng cũng không xảy ra bất kỳ sự việc trùng hợp nào nữa.
Liên tục mấy ngày, cô không gặp lại Hàn Hi.
“Đợi đã!”
Thang máy vừa mới xuống một tầng, ngay lúc sắp đóng lại, một bóng dáng cao gầy xuất hiện bên ngoài thang máy.
Tần Mạch ngẩn ra, ánh mắt vốn đang nhìn xuống đất từ từ nâng lên, lúc nhìn thấy đôi giày vải cao cổ màu trắng quen thuộc, tim cô đột nhiên đập nhanh hơn, không dám ngẩng đầu lên nữa.
Người đó cùng với mấy người phía sau bước vào thang máy, Tần Mạch lập tức bị ép sang một bên, cô chỉ có thể đứng cạnh người đó.
Không gian trong thang máy chung cư vốn đã chật hẹp, đông người khiến cho không khí càng trở nên loãng hơn.
Tần Mạch vẫn luôn cúi đầu, cảm nhận được cánh tay mình chạm vào người bên cạnh, bàn tay đang xách túi vải của cô siết chặt, trong lòng rối bời.
Cô chưa bao giờ cảm thấy tốc độ thang máy xuống tầng một lại chậm như vậy.
Cuối cùng, sau khi chuẩn bị tâm lý để chào hỏi, Tần Mạch liếc mắt sang, lại ngây người.
Người bên cạnh cũng nhìn sang cô, trong mắt viết đầy sự khó hiểu.
“…”
Tần Mạch xấu hổ quay đầu lại.
Thì ra không phải là em ấy.
Cảm xúc căng thẳng tích tụ bấy lâu nay tan biến, bình tĩnh lại, nhưng lại có chút trống rỗng.