Chương 22

Hơn nữa bây giờ, hai người họ còn có thể ngồi ăn cùng nhau.

Mức độ phức tạp của mối quan hệ này, nghĩ kỹ lại cũng khiến Tần Mạch đau đầu.

“Chị nhìn em làm gì?”

“Hửm?” Tần Mạch ngẩn ra.

Cô hoàn hồn, mới phát hiện ra mình vừa nãy vẫn luôn nhìn chằm chằm Hàn Hi.

“Hửm?” Hàn Hi nhấn giọng, hỏi ngược lại.

Mặc dù xung quanh vẫn còn náo nhiệt, tiếng người ồn ào, nhưng Tần Mạch chỉ cảm thấy những âm thanh này giống như một đám mây mờ mịt không bờ bến, lướt qua tai cô, trong lúc ngẩn ngơ khiến cô có ảo giác thời gian bị đóng băng.

“Chỉ là suy nghĩ lung tung, thất thần thôi.” Tần Mạch dời tầm mắt, cúi đầu nhìn vào tô mì, đôi mắt chớp chớp mấy cái.

Hàn Hi nhìn cô một giây, tiếp tục truy hỏi: “Nghĩ gì thế?”

“Nghĩ…” Lời sắp ra khỏi miệng, Tần Mạch lập tức dừng lại, cô hít một hơi, mím môi, đôi đũa đang nắm chặt lại buông ra, lần nữa nhìn về phía Hàn Hi: “Nghĩ đến việc mẹ em gần đây luôn nhắc đến em với chị mà thôi.”

“Bác ấy ngoài miệng nói vậy thôi, nhưng thật ra rất quan tâm đến em, chỉ là đôi khi có thể không thể hiện ra, em cũng nên hiểu cho bác ấy nhiều hơn.”

Câu trả lời hoàn hảo, quả thực, không chê vào đâu được.

Tần Mạch nhìn em ấy, vẻ mặt thản nhiên chờ đợi câu trả lời, nhưng Hàn Hi lại không nói một lời, chỉ là ánh mắt hơi lệch xuống, dường như đang nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó của cô.

Một giây, hai giây.

Em ấy vẫn không nhúc nhích.

Tần Mạch bị em ấy nhìn đến mức không tự nhiên, cô rất rõ Hàn Hi đang nhìn vào đâu.

Đôi môi vốn đã mím chặt càng mím chặt hơn, Tần Mạch không nhịn được nữa, khẽ cau mày: “Em…”

“Lau miệng đi.” Hàn Hi nhàn nhạt mở miệng, rút một tờ giấy đưa qua.

Tần Mạch ngẩn ra, phản ứng lại rồi nhanh chóng nhận lấy: “À, cảm ơn.”

Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, Tần Mạch cầm giấy lau miệng, lại liếc nhìn người bên cạnh.

Làm cái gì vậy?

Vừa nãy rốt cuộc đang nghĩ cái gì, giữa thanh thiên bạch nhật em ấy có thể làm gì chứ?

Từ khi nào mà cô - Tần Mạch - lại bắt đầu phải sợ một đứa trẻ rồi?

Nghĩ mấy chuyện bình thường thôi, bây giờ hai người đang ở chung bình thường, bình thường, bình thường.

Tần Mạch lại lặp lại trong lòng.

Trên đường đi bộ về chung cư, Tần Mạch đột nhiên ý thức được một số chuyện, bèn hỏi người bên cạnh: “Nghe mẹ em nói, gần đây em chuyển nhà.”

“Chuyển đến đây rồi à?”

Hàn Hi nhướng mày, ngẩng đầu nhìn về phía tòa chung cư mình đang ở cách đó không xa: “Ừm, sao thế? Chị cũng muốn hỏi em tại sao lại chuyển ra ngoài à?”

Trong màn đêm mờ ảo, Hàn Hi hơi ngẩng đầu, sống mũi cao thẳng tắp tạo thành một đường cong tuyệt đẹp.

Khuôn mặt của em ấy, cho dù không nhìn rõ ngũ quan, chỉ nhìn thấy đường nét thôi cũng đã cực kỳ xuất chúng.

Tần Mạch thu hồi tầm mắt: “Không, đây là tự do của em.”

Cô có muốn hỏi, nhưng không phải là chuyện này.

“Tự do, chị cũng cảm thấy, lựa chọn của mỗi người đều nên là tự do, đúng không?” Hàn Hi giống như bị lời nói của cô chạm đến, chậm rãi dừng lại bên cạnh đèn đường, nhìn cô, ánh mắt mờ ảo khó hiểu.

Tần Mạch luôn cảm thấy em ấy nói có ẩn ý, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Đương nhiên, chỉ cần em không vi phạm pháp luật, không làm những chuyện không nên làm, em muốn lựa chọn thế nào đều là quyết định của bản thân.”

“Vậy thế nào là nên làm, thế nào là không nên làm?” Giọng nói Hàn Hi rất nhẹ, đang tìm kiếm câu trả lời của cô.