Chương 21

Nhưng Hàn Hi ở bên cạnh lại rất thản nhiên, Tần Mạch bất lực, lấy khăn giấy tẩm cồn ra bắt đầu lau bàn: “Em không thể ăn cái gì đó lành mạnh hơn sao?”

Hàn Hi vẫn đang nhìn điện thoại, nghe vậy khó hiểu liếc nhìn cô một cái: “Cái này sao lại không lành mạnh?”

Tần Mạch lau xong, tiện tay ném khăn giấy vào thùng rác dưới chân, lại lấy một tờ mới ra lau tay: “Em chưa xem có bao nhiêu tin tức nói những nguyên liệu này không tươi sao? Còn có cả đồ quá hạn nữa.”

Hàn Hi hỏi ngược lại một câu: “Vậy chị có thể đảm bảo những nơi khác dùng nguyên liệu nhất định tươi không?”

“Không dơ không bẩn, ăn vào không bệnh, hơn nữa…” Ánh mắt Hàn Hi quét qua đám người phía sau: “Quán này tuy nhỏ nhưng vẫn đông khách như vậy, chứng tỏ mùi vị chắc chắn ngon.”

“Chị chưa từng ăn lẩu cay à?”

Tần Mạch: “…”

Một đống lý lẽ vẹo vọ của Hàn Hi, Tần Mạch lười phản bác, nhưng lẩu cay thì đúng là cô chưa từng thử qua.

Từ nhỏ đến lớn, trong nhà đều có bảo mẫu nấu cơm riêng, đều là những món ăn theo thực đơn, tốt cho sức khỏe và dinh dưỡng. Lúc học đại học cũng rất ít khi gọi đồ ăn ngoài chiên rán, sau này đi làm thuê nhà ở riêng, cũng đều tự mình đi siêu thị mua đồ tươi về nấu.

Nói tóm lại, những thứ được đồn đại là “thực phẩm rác” này, cô chưa từng đυ.ng đến một miếng.

Quán này tuy đông khách nhưng tốc độ lên món cũng khá nhanh, đợi ông chủ bưng hai tô lẩu cay đến trước mặt, Hàn Hi đã cầm đũa lên, còn Tần Mạch thì bất động, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tô “canh thập cẩm” bốc hơi nghi ngút, phủ một lớp dầu đỏ au trước mặt, không biết có nên động đũa hay không.

Đây là lần đầu tiên Tần Mạch đến, nên món ăn và gia vị đều do Hàn Hi chọn, đã hỏi qua những món cô kiêng, cũng dặn dò là không cay.

“Trông cay quá.” Tần Mạch múc một muỗng dầu đỏ.

“Không cay đâu, chỉ là trông hơi đỏ thôi.”

Hàn Hi húp một miếng mì, ăn rất ngon lành, quay đầu lại thấy Tần Mạch vẫn mang vẻ mặt xoắn xuýt, không khỏi bật cười: “Chị ăn thử một miếng đi.”

“…”

“Ăn thử một miếng đi.”

“…”

“Ăn thử một miếng đi mà.”

Tần Mạch thật sự không chịu nổi cái giọng điệu dỗ trẻ con này của em ấy, gắp một viên trứng cá thả vào miệng, khẽ cắn một miếng.

Hàn Hi thậm chí còn dừng lại động tác để quan sát biểu cảm của cô: “Ngon không?”

Tần Mạch không trả lời, chỉ là hàng lông mày đang nhíu chặt đã giãn ra, ăn hết phần còn lại của viên trứng cá.

“Cũng tàm tạm, không khó ăn.”

Hàn Hi nhướng mày, ý cười nhàn nhạt hiện lên trong mắt, khóe miệng cong lên, không vạch trần gì, chỉ là ý cười dường như không có dấu hiệu dừng lại.

Tần Mạch vốn định chỉ ăn vài miếng cho đỡ đói, nhưng chẳng mấy chốc đã ăn gần hết nửa tô.

So với việc cô nhai kỹ nuốt chậm, người bên cạnh có thể nói là ngấu nghiến, hoàn toàn không để ý đến dáng vẻ ăn uống của mình.

Lén liếc em ấy mấy lần, Tần Mạch bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt.

Mặc dù cô luôn tự nhủ phải buông bỏ, nhưng những đoạn hồi ức về đêm đó vẫn luôn nhảy ra trong đầu cô vào một lúc nào đó. Có thể là lúc làm việc mệt mỏi, có thể là lúc đêm khuya thanh vắng, có thể là lúc thất thần, cũng có thể là trong giấc mơ.

Nói chung, những ký ức ấy rất vụn vặt, nhưng cô lại không cách nào xóa nhòa.

Trải nghiệm đêm đó rất đột ngột, một cô gái trẻ cứ như vậy xông vào thế giới của cô, khiến cô bối rối. Mà bây giờ, em ấy lại như vậy, đột nhiên xuất hiện trước mặt cô.