Chương 16

"Cho nên..." Tần Mạch dưới ánh mắt của cô ấy, do dự một lúc, im lặng cân nhắc từ ngữ trong lòng: “Chuyện đã qua hãy để nó qua đi, lúc đó dì cũng không lý trí, đây là vấn đề của dì, nhưng đã qua lâu như vậy rồi, dì hi vọng sau này, nếu có gặp lại, chúng ta có thể dùng quan hệ bình thường để ở chung."

Cho dù cô rất không muốn nhắc lại chuyện trước đây, nhưng cô phải quan tâm đến Ngụy Lâm. Cô không muốn có mối quan hệ không rõ ràng với con gái của trưởng bối, bạn bè.

Cũng vừa hay, nhân cơ hội này nói rõ ràng mọi chuyện, cho dù không nói rõ ràng, ít nhất cô cũng đã bày tỏ thái độ.

Tần Mạch nói xong, đợi Hàn Hi đáp lại, nhưng đối phương không lên tiếng, chỉ im lặng cúi đầu ngồi, môi mím thành một đường, không có biểu cảm.

“Tôi không muốn coi em như trẻ con, mọi người đều là người trưởng thành, cho nên tôi cảm thấy những chuyện này cần phải nói rõ ràng, tôi không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng tới tôi, cũng ảnh hưởng tới em.”

Tần Mạch chỉ dừng lại một chút, lời nói liền bị Hàn Hi đột ngột cắt ngang.

“Yên tâm đi, những lời chị nói tôi đều hiểu, cũng không ảnh hưởng gì đến tôi, bởi vì tôi không cảm thấy đó là chuyện gì to tát. Ngược lại là chị, nói nhiều như vậy, chỉ khiến tôi cảm thấy...” Hàn Hi nhìn cô, khóe miệng hơi cong lên, như cười như không: “Chị rất để ý.”

Bốn chữ đâm thẳng vào tim Tần Mạch, khiến cô nhất thời cứng họng.

Hàn Hi quan sát biểu cảm của cô, đôi môi càng cong hơn: “Đừng nghĩ nhiều, có phải chuyện gì liên quan đến luân thường đạo lý đâu, chỉ là quan hệ một đêm mà thôi.”

“Rất bình thường, tôi sẽ không nói ra ngoài đâu.”

Tần Mạch: “...”

Nhìn thoáng thật đấy, đúng là cô nghĩ nhiều rồi.

Không khuyên được người, ngược lại còn bị người ta khuyên nhủ.

“Không có việc gì thì tôi đi trước đây.” Hàn Hi xuống xe.

Trước khi đóng cửa xe, cô ấy lại cúi người thò đầu vào, nhìn người đang im lặng trong xe, cười đến là vô hại: “Dì à, trên đường lái xe cẩn thận nhé.”

“Tạm biệt.”

Nói xong, cũng không đợi Tần Mạch đáp lại, cửa xe liền bị đóng “Rầm” một cái.

Hàn Hi lấy tai nghe bluetooth từ trong túi ra đeo lên, nụ cười nơi khóe miệng dừng lại một giây, rồi biến mất ngay lập tức khi xoay người. Ngay sau đó, bóng dáng cao gầy mặc đồ đen của cô ấy dần khuất trong màn đêm.

Tần Mạch lạnh lùng thu lại tầm mắt, khởi động xe, nắm chặt vô lăng, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu trong lòng vì bị người khác coi thường.

Một năm qua cô chưa từng xấu hổ như vậy, hôm nay đều cảm nhận đủ cả rồi.

Sau này nếu Ngụy Lâm có hẹn cô gặp người này nữa, cô mặc kệ lấy lý do gì cũng sẽ từ chối.

Tình huống ngày hôm nay tuyệt đối sẽ không xuất hiện lần thứ hai.

Tuyệt đối, không thể.

Tần Mạch mặt không cảm xúc nghĩ, càng dùng sức đạp chân ga, xe lập tức tăng tốc, lao vυ"t đi trên đường.

[Lời tác giả]

Hhh, thật ra là cuộc đυ.ng độ của hai cung Xử Nữ độc miệng.

---------------------

◎ Đầu tai lại dần dần ửng lên một mảng hồng nhạt. ◎

Đêm khuya.

Còn chưa đầy ba tuần nữa là khai giảng năm học mới, Tần Mạch liệt kê chi tiết những điểm chính trong cuộc họp hôm nay xong, liền mở máy tính bắt đầu viết mục tiêu giảng dạy, kế hoạch, cũng như một loạt các nhiệm vụ giảng dạy trong học kỳ này.

Tần Mạch làm việc luôn rất chuyên tâm, nhưng tối nay thỉnh thoảng cô lại nhớ đến cuộc đối thoại với Hàn Hi, khiến cô mất tập trung, vốn dĩ một bản kế hoạch nửa tiếng là có thể hoàn thành, nhưng cứ đánh rồi lại xóa, kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mới làm xong.