Chương 25

Ôm theo nỗi lo lắng và bồn chồn nặng trĩu trong lòng, Thang Húc Ân chìm vào giấc mộng, cậu cố gắng để mình ngủ, như thể chỉ cần ngủ được, cậu có thể trốn tránh thực tế không biết xử lý tình bạn với Quý Nguy như thế nào.

Bóng dáng những năm tháng tuổi trẻ phản chiếu trong hồ ký ức được nhẹ nhàng vớt lên.

Cậu mơ về những chuyện đã rất lâu không nhớ lại…

Lần đầu Thang Húc Ân gặp Quý Nguy là vào mùa hè.

Mùa hè năm cậu mười ba tuổi.

Dự báo thời tiết ngày nào cũng cảnh báo màu cam, người lớn đều nói chưa từng thấy mùa hè nóng như vậy.

Kỳ nghỉ hè lớp 7, để phụ giúp gia đình, sau khi làm xong bài tập, Thang Húc Ân làm một số que kem nước đường và bánh trái cây, đựng trong hộp giữ nhiệt xốp, bọc lại bằng chăn bông, đặt trên xe ba bánh nhỏ, đạp đi bán.

Cậu đi ngang qua một sân bóng rổ ngoài trời.

Vài thiếu niên đang chơi bóng, trông có vẻ lớn tuổi hơn cậu, cậu nghĩ họ chắc là học sinh cấp ba, sinh viên đại học.

Trong số đó có một thiếu niên vô cùng đẹp trai, chơi bóng rất giỏi, kỹ thuật xuất chúng. Biểu cảm của người này lạnh lùng nhưng tập trung, dù đang ở giữa đám đông náo nhiệt, nhưng như thể không thực sự quan tâm đến mọi thứ xung quanh, như thể vô tình bị cuốn vào sóng, thì cứ thuận theo sóng mà bay lên một chút vậy.

Ngay cả khi có pha ném bóng đặc biệt đẹp hay qua người, người đó cũng không như những người khác hò hét phấn khích, toàn thân tỏa ra vẻ cao ngạo lạnh lùng như có máy lạnh gắn kèm.

Đúng lúc các thiếu niên chơi bóng xong, vừa nóng vừa khát vừa đói, cửa hàng tạp hóa gần nhất cũng cách đó hơn trăm mét, nên họ mua hết que kem và bánh nhỏ của Thang Húc Ân.

Ngày hôm sau Thang Húc Ân lại đến thử vận may, phát hiện những người này vẫn đến chơi bóng, lập tức dừng xe, đợi họ đến mua que kem, thậm chí còn chủ động hỏi: "Ngày mai các người còn đến chơi bóng không?"

Sau khi nhận được câu trả lời chính xác, ngày nào Thang Húc Ân cũng đến kiếm tiền.

Sau khoảng năm sáu lần gặp mặt, thiếu niên đứng đầu đột nhiên nói với cậu: "Cậu khóa xe ở bên cạnh, cùng đến chơi bóng đi."

Thang Húc Ân: "Hả?"

Thiếu niên cau mày: "Ngày nào cậu cũng đứng bên cạnh nhìn, đôi mắt sáng long lanh, cứ nhìn tôi chằm chằm. Trông cứ như rất muốn chơi vậy. Phiền chết đi được."

Thang Húc Ân: "..."

Thiếu niên ướt đẫm mồ hôi, như vừa được vớt lên từ dưới nước, nhưng điều đó chẳng làm giảm vẻ điển trai của đối phương, ngược lại còn tạo nên một vẻ đẹp bừa bộn mà hoang dã. Đối phương đứng trước mặt Thang Húc Ân đang ngồi bên đường, chiều cao gần 1m8 che đi phân nửa ánh nắng, kiêu ngạo hỏi: "Tôi là Quý Nguy, Hoà Tử Quý, "Nguy" của Nguy Nga, cậu tên gì?"

Đó là lần đầu tiên cậu gặp Quý Nguy.

Thời điểm ấy còn trẻ trung kiêu ngạo.

Quý Nguy vẫn còn chút tính khí công tử có phần trẻ con.

Thang Húc Ân lắc đầu liên tục, từ chối: "Không, không."

Quý Nguy nói: "Cậu lo xe bị trộm à? Để bên cạnh cũng không mất đâu, tụi này đều đang ở đây nhìn, có gì phải lo?"

Thang Húc Ân hơi sợ anh, dù sao Quý Nguy cao lớn khỏe mạnh, nhưng diện mạo không già dặn, nên cậu tưởng Quý Nguy là học sinh cấp ba, có khi còn là học sinh lớp 11 lớp 12, nếu không sao lại cao đến vậy?

Thời học sinh, ngay cả những anh chị lớp trên cao hơn mình một khóa trong mắt trẻ con cũng đã là cực kỳ đáng nể, huống chi là học sinh cấp ba, Thang Húc Ân có chút kính nể thiếu niên trước mặt.

Nhưng cậu vẫn lịch sự từ chối lần thứ hai: "Không phải vậy, tôi không chơi bóng, tôi chỉ xem thôi."

"Cảm ơn cậu đã mời tôi."

Quý Nguy nhìn cậu thật sâu, ánh mắt không vui.

Dù sao cũng không quen biết. Thang Húc Ân bình tĩnh nhìn lại anh.

Quý Nguy bực bội bỏ đi, vừa đi được hai ba bước, lập tức quay trở lại, nói: "... Cậu vẫn chưa nói cho tôi biết tên của cậu."

Tôi đã đồng ý sao? Thang Húc Ân ngẩn người một chút, nhưng vẫn đáp qua loa: "Tôi tên Thang Húc Ân."

Im lặng.

Quý Nguy hỏi tiếp: "Chữ viết cụ thể thế nào?"

Thang Húc Ân bị quát một cái, miệng mới lắp bắp nói ra từng lời: ""Húc" của ấm áp, "Ân" của ân huệ."

Quý Nguy khẽ đọc tên cậu: "Thang Húc Ân, Thang Húc Ân... Nghe hay đấy. Tôi còn tưởng sẽ là Tiểu Minh, Tiểu Lượng gì đó."

Thang Húc Ân nghe vậy, không nhịn được bật cười khúc khích.

Quý Nguy nhìn cậu, cậu thu lại nụ cười, suy nghĩ một lúc, rồi rụt rè hỏi: "Tôi không giỏi đọc sắc thái trên mặt người khác, cậu có thể nói thẳng với tôi không? Ý cậu là muốn tôi sau này đừng đến đây bán que kem nữa phải không?"

Mặt Quý Nguy lạnh tanh, nói: "Cậu muốn đến thì cứ đến. Đâu có ai ngăn không cho cậu đến."

"Chỉ là thấy cậu đứng bên sân không có bóng chơi trông tội nghiệp, nên mới muốn gọi cậu cùng chơi, cậu không chơi thì thôi."

Thang Húc Ân mỉm cười nói: "Cảm ơn cậu."

Cậu còn thấy mỗi lần đến đều có thể bán hết một lúc, làm bao nhiêu bán hết bấy nhiêu, thích lắm.