Chương 23

Nếu Quý Nguy trực tiếp sờ vào má cậu, thì chắc chắn cậu sẽ lập tức tỉnh dậy và ngăn hành động của anh, nhưng Quý Nguy lại không làm vậy, thậm chí anh còn không chạm vào cậu.

Vậy nên cậu cũng không nỡ phá vỡ sự cân bằng vi diệu này.

Bạn bè thường làm như vậy với nhau sao?

Phải làm sao đây?

Thang Húc Ân đang lưỡng lự không quyết, vừa nghĩ như vậy thì cảm thấy bàn tay Quý Nguy từ từ rút lại. Cậu vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa cảm thấy có chút thất vọng, như thể vẫn muốn được Quý Nguy vuốt ve thêm vài lần nữa.

Quý Nguy đứng dậy, rời khỏi giường.

Thang Húc Ân vẫn không dám cử động, chỉ dám thở mạnh hơn một chút.

Qua cánh cửa, cậu nghe thấy tiếng nước không quá ồn ào từ phòng tắm.

Không lâu sau, Quý Nguy quay lại, ở phía sau cậu, thì thầm đầy ẩn ý: "... Vẫn còn ngủ."

Cậu cũng không biết phải tỉnh dậy như thế nào, chi bằng cứ giả vờ ngủ tiếp.

Thang Húc Ân nhút nhát nghĩ.

Chiếc nệm mềm lún xuống khi một vật nặng khác đè lên, khẽ nảy lên một chút.

Quý Nguy chui vào chăn, chiếc giường rộng 2,2m này hoàn toàn đủ chỗ cho hai người, miễn là tư thế ngủ tử tế một chút thì sẽ không chạm vào nhau.

Thang Húc Ân tự nhận mình ngủ rất văn minh, cậu ngủ chung giường với Quý Nguy cũng không phải lần đầu, ngay từ thời trung học, khi cậu ở lại nhà Quý Nguy đã ngủ chung giường, có thể nói hai người ngủ không xâm phạm không gian của nhau.

Chắc đã kết thúc rồi. Thang Húc Ân nghĩ vậy, dần dần thả lỏng cảnh giác, cơ thể không còn cứng đờ như trước nữa.

Quý Nguy nằm cách cậu khoảng một thân người được vài phút.

Ngay khi cậu đang nghĩ như vậy, Quý Nguy đã vào trong chăn lại di chuyển về phía cậu, và, xoay người sang một bên, đối diện với lưng cậu.

Thang Húc Ân có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp của Quý Nguy phả vào gáy mình, giống như đuôi xù của mèo con chó con quét qua, hơi ngứa ngứa, ngứa đến tận đáy lòng.

Cậu còn có thể ngửi thấy mùi sữa tắm trên người Quý Nguy sau khi tắm xong, trong sạch như tính cách của anh vậy.

Khoảng cách và tư thế ngủ này rất vi diệu, Thang Húc Ân bị hơi thở của anh làm ngứa ngáy đến nỗi không thể nào ngủ được, chưa nói đến ngủ, cậu càng không dám cử động.

Lại nằm như vậy thêm mười phút hơn, ngay khi Thang Húc Ân đang tự hỏi liệu Quý Nguy đã ngủ chưa, thì Quý Nguy đặt tay lên hông cậu.

Vốn dĩ chiếc áo ba lỗ đã bị cọ lên một chút do cử động khi ngủ, để lộ một đoạn eo nhỏ và tay Quý Nguy đang đặt đúng vào chỗ đó.

Thang Húc Ân lập tức căng thẳng, nhưng vẫn không cử động.

Cậu thoáng nghĩ, có phải Quý Nguy đã ngủ và vô tình đặt tay lên không?

Thang Húc Ân có thân hình đẹp, rèn luyện từ công việc, khi mặc quần áo trông gầy, nhưng khi cởi ra không thiếu cơ bắp, tuy không phải loại cơ bắp phồng to khi tập gym, eo bụng cậu không có chút mỡ thừa, khi dùng sức căng lên thì cơ bụng rất đẹp, ngay cả khi thả lỏng vẫn là một thân hình săn chắc.

Rồi, bàn tay Quý Nguy nhẹ nhàng đặt trên eo cậu, chỉ có ngón cái chuyển động nhẹ, thỉnh thoảng vuốt ve, nắm bắt vừa đúng mức, nếu nặng tay hơn một chút, chắc chắn Thang Húc Ân sẽ lập tức tỉnh dậy bất kể vì điều gì.

Sự dịu dàng này tiếp tục để cậu ở trong trạng thái giả vờ ngủ, cảm thấy không cần thiết phải phá vỡ sự cân bằng.

Thang Húc Ân lại cảm thấy mình như một con thú nhỏ được ôm trong lòng và vuốt ve, rất thoải mái, bất thình lình bắt đầu buồn ngủ, toàn thân dần dần thả lỏng.

Lúc này cậu thực sự sắp ngủ thϊếp đi.

Đúng lúc đó, đầu ngón tay Quý Nguy như một con thuyền thuận buồm xuôi gió, trượt lên trên vô cùng tự nhiên.

Ban đầu Thang Húc Ân không phản ứng kịp, ngay sau đó, cậu cảm thấy nơi Quý Nguy chạm tới như có cảm giác bỏng rát, không đau, chỉ là không kìm được mà nóng lên.

Thang Húc Ân lại bối rối, tim đập thình thịch, chuyện gì đang xảy ra vậy? Cậu nên làm gì? Tỉnh dậy chăng? Ngay bây giờ?

Thang Húc Ân cảm thấy mình đã ngây người, đầu óc đơ cứng, tất nhiên vẫn nằm im, không có bất kỳ phản ứng nào.

Giống như ban nãy.

Rồi, nụ hôn của Quý Nguy nhẹ nhàng in lên gáy cậu.

Gáy là điểm yếu của Thang Húc Ân, chỉ cần bị ai đó gãi hoặc bóp một cái, cậu sẽ cảm thấy như bị rút hết sức lực.

Quý Nguy đang hôn cậu sao?

Bạn bè có hôn bạn bè như vậy không?

Có lẽ đùa giỡn thì có thể chứ? Tay chân Thang Húc Ân mềm nhũn, mặt đỏ tai hồng, cố gắng nghĩ cách biện hộ như vậy. Hoặc có thể là vô tình? Đây không phải là nụ hôn, chỉ là khi nằm về phía trước, môi vô tình chạm vào thôi.

Quả nhiên, Quý Nguy in một nụ hôn rồi dừng lại, không tiếp tục, nhưng hơi thở trở nên sâu hơn trước đó rất nhiều, như thể đang kiềm chế điều gì đó.

Thang Húc Ân đã hoàn toàn tỉnh táo vì hoảng loạn, ý thức vô cùng rõ ràng, thần kinh căng thẳng một lần nữa.