Quý Nguy nhìn số tầng nhảy lên vài con số mới nói: "... Không."
Từ ngữ như được bọc trong cát tuyết.
Không nhận được phản hồi của Thang Húc Ân.
Cậu đã ngủ.
Quý Nguy không hề chê bẩn, nhét Thang Húc Ân vào chăn của mình.
Thang Húc Ân bị anh vỗ nhẹ vào má hai cái, đánh thức dậy, Quý Nguy nói: "Tự cởϊ áσ khoác ra đi, tớ lấy khăn lau mặt cho cậu, rồi ngủ tiếp, xong việc tớ sẽ đi công ty."
Thang Húc Ân cởi đến chỉ còn áo ba lỗ và quần đùi, lau qua mặt và cổ, rồi lại nằm xuống.
Cậu say nặng, đau đầu.
Quý Nguy lại đưa điện thoại cho cậu, số đã được bấm sẵn - ồ, phải rồi, mật khẩu màn hình khóa điện thoại của cậu, Quý Nguy biết, mật khẩu của Quý Nguy, cậu cũng biết.
Anh nói: "Gọi cho em trai cậu, nói cậu say rượu, hôm nay sẽ về muộn."
Quý Nguy làm việc chu đáo, thậm chí không cần cậu tự cầm điện thoại, giúp cậu cầm điện thoại áp vào tai, cậu chỉ cần nửa mơ nửa tỉnh lặp lại: "Anh say rồi, hôm nay không về nhà."
Thang Tranh chỉ trích: "Lại say à, anh trai..."
Thang Húc Ân: "Không nói nữa, ồn quá, anh ngủ đây. Cúp."
Quý Nguy cúp điện thoại.
Anh dịu dàng nói với cậu: "Ngủ đi."
Thang Húc Ân ngủ một giấc đến khi trời tối.
Cậu bị khát nước đánh thức, dậy uống một ly nước. Nhà Quý Nguy làm bếp mở kiểu trung tâm, vòi nước được kết nối với máy lọc nước thông minh, chỉ cần mở ra là có thể uống được.
Cậu uống ừng ực cả ly, tiện tay đặt ly lên quầy bar.
Toát cả mồ hôi.
Hơi men cũng tan đi một phần, Thang Húc Ân đi tắm.
Thực ra sáng nay trước khi ra khỏi nhà cậu đã tắm một lần, nên không gội đầu, chỉ tắm sơ qua, vẫn mặc đồ lót của mình, rồi quay lại chui vào chăn.
Ngủ tiếp.
Nửa mê nửa tỉnh không biết bao lâu, Thang Húc Ân bị tiếng mở cửa đánh thức.
Mặc dù thực ra Quý Nguy đã cố nhẹ nhàng.
Nhưng Thang Húc Ân không ngồi dậy, cậu cũng không biết lúc đó mình đã nghĩ gì, có lẽ vì rượu vẫn chưa tan hết, nên cậu mới nằm lì trên giường tiếp tục giả vờ ngủ.
Quý Nguy rón rén trở về phòng ngủ, đi đến bên giường, nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Húc, tỉnh chưa? Tiểu Húc."
"Phải về nhà rồi."
Thang Húc Ân giả vờ ngủ say, không nghe thấy.
Khác lần say rượu trước, hôm nay cậu tỉnh táo hơn nhiều, cậu hoàn toàn biết chuyện gì đang xảy ra, chắc chắn rằng mình không đang mơ.
Chỉ là ma xui quỷ khiến, cậu muốn thử xem...
Thử xem Quý Nguy sẽ làm gì khi cậu say rượu.
Thang Húc Ân có thể cảm nhận được Quý Nguy đã ngồi xuống sàn bên đầu giường, ngồi về phía cậu đang nằm nghiêng, im lặng nhìn cậu chăm chú.
Cậu nghĩ, chắc Quý Nguy không phát hiện mình đang giả vờ ngủ chứ?
Quý Nguy chỉ nhìn cậu, rất kỳ lạ, mặc dù cậu không mở mắt và không thể nhìn thấy gì, cậu vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Quý Nguy dịu dàng đến nhường nào, như lông tơ đang nhẹ nhàng vuốt ve má cậu.
Không biết đã qua bao lâu, Quý Nguy đưa tay về phía cậu.
Quý Nguy định làm gì?
Thang Húc Ân đột nhiên căng thẳng, cậu kìm nén bản năng muốn né tránh, chờ đợi hành động của Quý Nguy.
Thình thịch, thình thịch.
---
Thang Húc Ân lập tức nhớ lại giấc mơ đó, nhớ bàn tay Quý Nguy nóng bỏng và khéo léo thế nào, cậu như bị nắm gọn trong lòng bàn tay anh, bị nghịch đùa.
Lần này Quý Nguy cũng sẽ chạm vào cậu sao? Có phải anh định chạm vào gò má cậu không?
Thang Húc Ân tự hỏi.
Tuy nhiên, đầu ngón tay của Quý Nguy dừng lại khi chỉ còn cách cậu một khoảng rất nhỏ, gần đến nỗi cậu cảm thấy những sợi lông tơ dựng lên vì căng thẳng như đã chạm vào, nhưng thực sự chưa hề chạm phải.
Quý Nguy cứ như vậy, ở khoảng cách rất gần, ve vuốt đường nét gương mặt cậu mà không thực sự chạm vào, động tác vô cùng chậm rãi, gần như không gợn một chút gió.
Cẩn thận. Dịu dàng. Kiềm chế.
Nhẹ nhàng đến nhường nào?
Nếu bây giờ Thang Húc Ân không tỉnh táo, thì chắc chắn sẽ không bị đánh thức và cũng không thể phát hiện ra.
Dù không chạm vào thể xác của cậu thật, Thang Húc Ân vẫn có cảm giác linh hồn mình đang được ve vuốt dịu dàng, lần này đến lần khác.
Thang Húc Ân mất mẹ từ nhỏ, mất ba khi thiếu niên, gần ba mươi năm cuộc đời, cậu luôn bận rộn kiếm kế sinh nhai. Ngay từ khi còn là đứa trẻ, cậu đã mơ hồ hiểu rằng mình là anh cả trong nhà, cậu phải trở thành trụ cột, không được nũng nịu hay ương bướng.
Cậu không trách ba mẹ mình, chưa từng than phiền, nhưng có lẽ, trong sâu thẳm, cậu vẫn khao khát được ôm ấp, được an ủi.
Đêm tĩnh lặng không một tiếng động.
Thang Húc Ân nghe thấy nhịp tim mình dần dần đập nhanh hơn, nhanh hơn nữa theo những cử chỉ vuốt ve không chạm của Quý Nguy.
Thình thịch, thình thịch.
Có phải đêm hôm đó thực sự chỉ là ảo giác cậu tưởng tượng ra? Quý Nguy đâu có làm gì quá giới hạn với cậu.
Nhưng, nhưng mà...
Sao cảm giác lại càng kỳ lạ hơn nhỉ?
Thang Húc Ân nghĩ mình nên tỉnh dậy, nhưng lại không tìm được thời điểm thích hợp.