Hai năm trước cậu đã trả hết nợ, thậm chí còn tích góp được một ít tiền.
Đối phương tỏ vẻ tiếc nuối, nhưng cũng chấp nhận: "Vậy được rồi, tôi sẽ về nói với vợ tôi. Nhưng Lão Thang à, cậu cứ như vậy mãi cũng không phải là cách đúng đắn."
"Tôi nghĩ cậu đừng lo lắng nhiều, cứ kết hôn trước đi, đàn ông sau khi kết hôn sẽ có động lực kiếm tiền hơn. Sớm có vợ con hạnh phúc không được sao?"
Thang Húc Ân cười hà hà vài tiếng cho qua chuyện.
Nhìn lại Quý Nguy, cảm thấy tâm trạng anh đã tốt hơn nhiều.
Quý Nguy lén hỏi cậu: "Sao không đồng ý xem mắt? Không phải rất muốn kết hôn sao?"
Thang Húc Ân cảm thấy anh vu khống mình, nhíu mày, nói: "Tớ nói rất muốn kết hôn hồi nào chứ? Tớ chưa bao giờ nói vậy. Hay là chính cậu rất muốn kết hôn?"
Nhất thời miệng nhanh hơn não đã nói ra.
Thang Húc Ân hối hận một chút.
Quý Nguy không tỏ ra khó chịu, ngược lại để nụ cười lan tỏa từ khóe mắt đến đuôi mày, chăm chú nhìn cậu, nhẹ nhàng nói: "Đúng vậy, tớ rất muốn kết hôn."
Đầu óc Thang Húc Ân trống rỗng, luống cuống, lời từ miệng bật ra: "Gia đình cậu đã sắp xếp đối tượng xem mắt cho cậu rồi chứ, kiểu tiểu thư môn đăng hộ đối ấy?"
Thang Húc Ân cũng không biết mình đang nói gì, rõ ràng cậu biết lịch trình của Quý Nguy, Quý Nguy chưa từng đi xem mắt, chỉ cần có thời gian rảnh đều đến chơi với cậu.
Nhưng Quý Nguy nói như lẽ đương nhiên: "Có chứ."
Thang Húc Ân cảm thấy tim mình thắt lại, sững sờ.
Quý Nguy nói tiếp: "Nhưng tớ không đồng ý đi gặp ai cả."
Hả? Tại sao lại không đồng ý?
Thang Húc Ân ngẩn ra, cảm thấy trong lòng như có một chú thỏ nhỏ đang nghịch ngợm nhảy tới nhảy lui.
Thang Húc Ân khô khan nói: "Ồ."
Cậu muốn hỏi tại sao, nhưng Quý Nguy đã quay đi nói chuyện vui vẻ với người khác như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sau khi các nghi thức cố định của đám cưới đã xong, tiệc rượu bắt đầu, đám đàn ông mời thuốc rót rượu, cụng ly cụng chén, vui vẻ ồn ào.
Vừa thấy có người mời rượu Quý Nguy, Thang Húc Ân lập tức lo lắng, bước tới đỡ rượu cho Quý Nguy, nói: "Để tôi uống, tôi uống, lát nữa Quý Nguy còn phải lái xe, không thể uống rượu."
Người kia đã uống đến nỗi mặt đỏ cổ phồng, không để ý nói: "Uống một chút đâu có sao."
"Thật sự không uống được." Thang Húc Ân tiện thể giật ly, uống cạn một hơi.
Hơn nữa bây giờ cậu cũng rất muốn uống rượu, đúng lúc mượn rượu giải sầu.
Mọi người cười ha hả, lần lượt trêu chọc:
"Lão Thang, cậu bảo vệ Quý Nguy đến thế hả? Ngay cả một giọt rượu cũng không cho cậu ấy chạm vào."
"Tình anh em của hai cậu thật tốt, qua bao nhiêu năm rồi, cậu vẫn tốt với Quý Nguy như vậy."
"Xem ra trên đời vẫn có tình bạn chân thành."
Thang Húc Ân thuộc kiểu uống một chút là đã lên mặt, lập tức đỏ mặt, nói: "Cậu ấy thực sự phải lái xe, tôi đi nhờ xe cậu ấy đến đây, còn trông cậy cậu ấy lát nữa đưa mình về nhà."
Vô tình đã uống rất nhiều rượu.
Thang Húc Ân vốn không giỏi uống rượu, cứ ùng ục uống vào bụng như vậy, uống nhiều hơn cả lần trước.
Làm sao chịu nổi?
Cuối cùng cậu uống đến ngây người, vẫn là Quý Nguy nắm tay cậu lại, bảo cậu đừng uống nữa, Thang Húc Ân mới dừng lại không uống tiếp.
Quý Nguy đỡ cậu lên xe, đặt cậu ở ghế sau, hạ thấp ghế xuống, để cậu nằm, trách móc: "Không biết uống mà vẫn uống, ngốc không?"
Thang Húc Ân nằm bệt trên lưng ghế: "Cậu phải đi làm, không để cậu uống được?"
Quý Nguy chuẩn bị mọi thứ cho cậu đầy đủ, túi nôn, khăn lau, gối, Thang Húc Ân gục đầu ngủ thϊếp đi.
Thang Húc Ân thấy là gara, hỏi: "Sao lại đưa tớ đến nhà cậu?"
Quý Nguy hỏi: "Không muốn đến?"
Thang Húc Ân suy nghĩ một lúc, nói: "Không, tớ muốn đến."
Vừa xuống xe, Quý Nguy đã nói: "Để tớ cõng cậu lên lầu nhé."
Cậu là người lớn rồi, sao có thể làm vậy chứ? Thang Húc Ân lắc đầu, "Không cần đâu, tớ tự đi, chỉ cần đưa tay đỡ tớ một chút là được."
Chưa đi được hai bước, cậu suýt ngã một cú nặng.
Quý Nguy kéo cậu lại nói: "Tớ cõng cậu, để tớ cõng cậu đi."
Thang Húc Ân đành phải đồng ý, nằm trên lưng anh thật thoải mái, nói: "Quý Nguy, cậu còn nhớ không, hồi cấp ba có lần tớ ngất, cậu cũng cõng tớ đến phòng y tế."
Quý Nguy nói: "Nhớ chứ, cậu đúng là đồ ngốc, để tiết kiệm tiền mà không ăn cơm, đến nỗi đói ngất đi."
Thang Húc Ân nhắm mắt, ậm ừ nói: "Lúc nãy tớ say đến hoa mắt, ngước nhìn chú rể, còn tưởng là cậu. Tớ còn nghĩ, đẹp trai quá."
"Này, nếu một ngày nào đó cậu kết hôn làm chú rể, mặc áo chú rể, chắc chắn sẽ siêu đẹp trai."
Quý Nguy không nói gì, im lặng chậm rãi bước tới.
Họ vào thang máy, Thang Húc Ân cọ cọ má vào vai anh, như thể đã ngủ thϊếp đi, hơi thở đều đặn. Bỗng nhiên, cậu lại tỉnh dậy một chút, toàn mùi rượu, lơ mơ hỏi: "Quý Nguy, khi cậu kết hôn, cậu sẽ mời tớ làm phù rể chứ?"