Thang Húc Ân suy nghĩ một lúc, sau đó đồng ý.
Sau đó họ ký tên vào danh sách khách mời, cậu viết trước, Quý Nguy viết sau.
Tên của Quý Nguy dính sát bên cạnh tên cậu. Cả hai đều có chữ viết khá đẹp, Thang Húc Ân nghĩ đây là kết quả của nhiều năm trao đổi thư từ, nên trông rất nổi bật và đẹp mắt trong sổ khách.
Nhưng mà…
Biết nói sao đây?
Thang Húc Ân nhìn những người khác đã ký tên trong danh sách, ngay cả những cặp vợ chồng thật cũng không ký sát nhau đến vậy.
Cảm thấy có gì đó là lạ.
---
Cô dâu chú rể đều là những người có quan hệ xã hội tốt và kết giao rộng rãi, bạn học cũ ngồi đầy hai bàn, mỗi bàn mười hai người.
Mọi người vui vẻ chào hỏi nhau.
Nhìn lướt qua, phần lớn đều đã lập gia đình, Thang Húc Ân cơ bản đều đã tham dự các đám cưới đó.
Mỗi lần đi ít nhất cũng phải lì xì năm trăm hoặc một nghìn, tính sơ qua cũng là một khoản tiền không nhỏ. Nghĩ đến những năm qua đã chi ra bao nhiêu bao đỏ, không biết năm nào tháng nào mới thu hồi lại được, Thang Húc Ân keo kiệt thở dài.
Quý Nguy hỏi: "Sao vậy?"
Thang Húc Ân che tay, thì thầm vào tai anh: "Tớ nghĩ đến việc cứ phải lì xì ra ngoài hoài, hơi đau lòng."
"Đợi cậu kết hôn không phải sẽ thu hồi lại được sao? Lúc đó tớ nhất định sẽ lì xì cho cậu một bao lớn." Quý Nguy mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt, toát ra chút hơi lạnh, Thang Húc Ân cảm thấy như bị đóng băng.
Cậu đã nói sai điều gì rồi sao? Quý Nguy giận rồi sao? Tại sao lại giận?
Thang Húc Ân không thể hiểu được.
Tính cách của Quý Nguy đáng lẽ là kiểu ấm áp như gió xuân, sao gần đây lại trở nên thất thường thế?
Thang Húc Ân gãi gãi chóp mũi, cẩn thận nhìn anh, nói: "Còn xa lắm, không biết đến năm nào tháng nào nữa."
Bàn của họ toàn là đàn ông.
Bàn bên cạnh thì toàn là bạn học nữ.
Chưa bắt đầu tiệc.
Thang Húc Ân cảm thấy có vô số ánh mắt đang nhìn về phía này, quay đầu nhìn qua, thấy vài phụ nữ đang liếc nhìn cậu, kề tai nhau, thì thầm to nhỏ.
Thang Húc Ân cảm thấy hơi ngượng, nhưng cậu không đến mức tự luyến, cậu nghĩ, chắc chắn họ không nhìn mình, mà đang nhìn Quý Nguy.
Quá bình thường đi.
Quý Nguy là quý ông kim cương độc thân mà, lại còn giữ mình trong sạch.
Nếu cậu là phụ nữ, cậu cũng muốn lấy Quý Nguy.
Lúc này, một bạn học cũ bên cạnh đẩy nhẹ Thang Húc Ân: "Lão Thang, Lão Thang."
Thang Húc Ân: "Hả?"
Người này trước đây ngồi bàn trước cậu, từng là một người cao gầy, giống như cây sào, sau khi kết hôn cơ thể phình to nhanh chóng, tự nhận là béo vì hạnh phúc, cậu ta nói với Thang Húc Ân: "Tôi nói với cậu một chuyện này, là vợ tôi có một cô em họ, năm nay hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp trường y, làm y tá, đang làm việc tại bệnh viện nhân dân. Cô ấy nghĩ hai người rất hợp nhau, cậu có muốn xem xét không?"
Thang Húc Ân: "Hả???"
Cậu bị choáng váng bởi lời mời mai mối bất ngờ này, hỏi: "Sao lại tự dưng nói chuyện này?"
Bạn học nói: "Cũng không tự dưng. Ban đầu tôi cũng định vài ngày nữa nói với cậu, nhưng hôm nay mọi người vừa hay tụ họp mà?"
Thang Húc Ân cảm thấy như tám trăm năm rồi không ai hỏi mình có muốn xem mắt không, kể từ khi tuổi càng lớn, thị trường của cậu ngày càng đi xuống, thực tế là hầu hết các cô gái khi nghe nói cậu mồ côi cha mẹ và còn phải nuôi hai đứa em trai đều bỏ chạy ngay.
Thang Húc Ân ngại ngùng hỏi: "Tôi... tôi có hợp không? Cô ấy không biết hoàn cảnh gia đình tôi sao?"
Bạn học nói: "Cô ấy biết chứ. Tôi đã cho cô ấy xem ảnh của cậu rồi. Cô ấy ấy hả, hơi quan trọng về ngoại hình, muốn tìm một người đẹp trai, cậu trông đẹp, cô ấy vừa nhìn đã thích ngay."
Mình cũng có thể coi là đẹp trai sao? Thang Húc Ân nghĩ, cảm thấy được khen, cậu thậm chí còn không nỡ từ chối.
Thang Húc Ân: "Vậy thì..."
Cậu vừa mở miệng, Quý Nguy bên phải đột nhiên kéo cậu một cái, hỏi: "Mang bật lửa không? Tớ muốn hút thuốc, không mang bật lửa."
Sự chú ý của Thang Húc Ân lập tức bị phân tán, cậu quay đầu lại, nói: "À, tớ không mang."
Cậu vốn dĩ đâu có hút thuốc. Quý Nguy mượn cậu bật lửa làm gì? Bận đến nỗi quên hết rồi sao? Hơn nữa, Quý Nguy cũng đâu ghiền thuốc lắm, sao đột nhiên lại muốn hút?
Thang Húc Ân lại nói: "Đừng hút thuốc, hút thuốc ở nơi công cộng không hay."
Quý Nguy: "Ừm, cậu nói đúng."
Bên trái, bạn học vẫn đang hỏi cậu: "Thế nào?"
"Này, để tôi cho cậu xem ảnh em họ của vợ tôi."
Không biết có phải vì bị Quý Nguy làm phân tâm hay không, tự dưng, trong đầu cậu lại hiện lên cảnh hôn môi với Quý Nguy.
Thang Húc Ân thực sự không thể vượt qua rào cản trong lòng mình, chuyện này cậu chưa nghĩ thông, chưa quên được, cảm thấy không thể đi xem mắt với người khác, nên nói: "Xin lỗi, thôi vậy. Cậu cũng biết đấy, tôi còn nợ nhiều khoản, như vậy không phải là hại cô gái sao."
Đây là đang nói dối.