Cậu chỉ liếc nhìn một cái, rồi thu hồi ánh mắt, nghĩ bụng, khi Quý Nguy có thời gian cũng sẽ đến phụ một tay.
Đặc biệt là vào mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp ba, ngày nào Quý Nguy cũng ở cửa hàng của cậu bận rộn qua lại, vì thế còn bị khách hàng hỏi họ có phải anh em mở cửa hàng không, tưởng Quý Nguy cũng là con nhà họ.
Thang Húc Ân muốn trả tiền công cho Quý Nguy, nhưng anh không chịu nhận, mặt đen lại nói nếu cậu đưa tiền là xem thường tình bạn. Nghĩ lại cũng đúng, Quý Nguy là công tử nhà giàu, làm sao thiếu chút tiền ấy của cậu được, nhưng việc người ta không cần không có nghĩa là cậu có thể đương nhiên không đưa.
Thang Húc Ân đâu còn dám đưa?
Tình nghĩa, tình nghĩa.
Tình nghĩa là thứ quý giá nhất trên đời này.
Nghĩ lại, cậu cũng không nhớ rõ mình nợ Quý Nguy bao nhiêu tình nghĩa.
Cũng không biết cả đời này có trả hết được không.
Nghĩ ngợi, cậu bước ra khỏi con hẻm nhỏ, nhìn thấy chiếc xe đậu bên đường.
Quý Nguy đứng bên xe đợi cậu.
Thang Húc Ân tiến lại gần, Quý Nguy còn mở cửa xe cho cậu.
Thang Húc Ân tự nhiên ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, rồi mới nghĩ ra, khoan đã, tại sao cậu lại quen với việc được Quý Nguy chăm sóc thế này?
Vừa mới nghĩ đến đó, chưa kịp có kết luận gì, đã nghe Quý Nguy nói: "Lát nữa ăn xong tớ còn phải quay lại công ty, cậu muốn đi cùng tớ không? Hay là ở lại tâm sự với họ?"
Thang Húc Ân hỏi: "Mấy giờ cậu về?"
Quý Nguy đáp: "Khoảng một giờ, phải về công ty trước một rưỡi."
"Ồ," Thang Húc Ân chợt nhớ ra, "Vậy cậu còn phải lái xe, còn phải làm việc, không nên uống rượu nhỉ."
Quý Nguy nói: "Ừm. Uống ít thôi vậy."
Kỹ thuật lái xe của Quý Nguy rất tốt, ngay cả trên con đường gồ ghề cũng rất êm, xe cũng rất gọn gàng sạch sẽ, thơm tho.
Điều không hài hòa duy nhất là một món đồ trang trí hình con heo lắc đầu dễ thương đặt trên đầu xe.
Không cần phải nói, đó là quà Thang Húc Ân tặng.
Thang Húc Ân còn có thể ngửi thấy mùi nước hoa cổ điển nam tính từ người Quý Nguy, lạnh lùng thanh lịch, hương thơm thoang thoảng.
Không hiểu sao, Thang Húc Ân lại thầm đỏ mặt.
Vẫn là vì giấc mơ đó, quá giống thật, ngay cả mùi hương trong mơ cũng thật như vậy, vương vấn trong mũi cậu, hương thơm mê đắm không thể xua đi.
Mỗi đêm gần đây, khi nhắm mắt lại, cậu đều thấy những mảnh ghép của giấc mơ ấy.
Tỉnh dậy là cảm thấy xấu hổ.
Có lẽ vì cậu độc thân quá nhiều năm, mới trở nên vô liêm sỉ như vậy, thậm chí còn mơ tưởng đến người bạn nam của mình.
Sau khi đợi một đèn đỏ, khi đèn xanh vừa bật lên, Quý Nguy bất chợt hỏi: "Sao vậy? Tại sao cứ nhìn tớ hoài, có chuyện gì muốn nói sao?"
Khi nói những lời này, Quý Nguy thậm chí không quay đầu lại, cũng không đảo mắt nhìn, nhưng như thể đã thu vào tầm mắt mọi cử động của cậu, nắm rõ từng chi tiết.
Ồ, cậu cứ nhìn Quý Nguy sao? Thang Húc Ân mới phản ứng lại, hình như đúng vậy, cậu đã nhìn quá mê mải. Cậu nói: "Không có gì."
Quý Nguy quay đầu mỉm cười với cậu: "Vậy sao cậu nhìn tớ? Vì tớ đẹp trai phải không?"
Thang Húc Ân ấp úng nói: "Đúng, đúng vậy, cậu rất đẹp. Đừng nhìn tớ, cậu lái xe đi."
Quý Nguy quay lại, anh nhìn thẳng phía trước, ánh mắt thoáng buồn bã, ngón tay gõ nhẹ vào mép vô lăng, mũi thở hắt ra, lẩm bẩm: "Đẹp thì có ích gì."
Sao lại không có ích? Thang Húc Ân nghĩ thầm, nhưng về bản chất Quý Nguy không thuộc cùng tầng lớp với cậu, nhiều vấn đề trong công việc, cậu không còn khả năng đồng cảm và giúp anh giải quyết nữa. Vì vậy Thang Húc Ân không lên tiếng.
Cô dâu chú rể đều là bạn học cấp hai của họ, từ khi mười mấy tuổi đã lén yêu nhau, tình yêu kéo dài nhiều năm, chia tay rồi tái hợp, lòng vòng rồi cuối cùng vẫn đến với nhau.
Thang Húc Ân nở một nụ cười dịu dàng nhẹ nhàng: "Chúc mừng, chúc mừng, chúc hai người yêu thương nhau, trăm năm hạnh phúc."
Quý Nguy cũng mỉm cười, nói theo: "Chúc mừng hai người hỷ kết lương duyên."
Chú rể cười như hoa nở, không ngậm được miệng: "Ha ha, cảm ơn, cảm ơn, hai cậu đều là người bận rộn, tôi còn tưởng có thể không mời được hai cậu, cảm ơn đã đến dự. Mau vào trong ngồi đi, bàn bạn học ở đằng kia."
Thang Húc Ân vẫn thích phong bì đỏ truyền thống đựng tiền mừng, cậu đưa phong bì ở chỗ người nhà cô dâu chú rể phụ trách ghi danh sách khách.
Đối phương nhìn cái tên viết trên đó, nói: "Tính là hai người cùng mừng hả?"
Thang Húc Ân: "Ừm."
Trước khi xuống xe, Quý Nguy mới nói không mang theo bao thư, lấy thẳng từ ví ra một xấp tiền màu hồng, bảo nhét vào phong bì đỏ của cậu, viết thêm tên anh vào, tính là hai người cùng mừng.
Thang Húc Ân cảm thấy có điều gì đó không ổn, kiểu đó... thường là vợ chồng đã cưới mới cùng nhau mừng.
Nhưng Quý Nguy nói: "Mọi người đều biết chúng ta là bạn thân, chúng ta cùng mừng cũng đâu có gì lạ."