Chương 18

Thang Húc Ân nghĩ, cậu lau tay, lần đầu tiên tạm gác công việc để nghe điện thoại, may mắn hôm đó Thang Nguyên đang giúp ở cửa hàng, cậu gọi y lại để tiếp quản công việc.

Vội vàng nghe xem Quý Nguy có chuyện gì gấp, sao lại vội vã như vậy.

Giữa tiếng ồn ào, cậu hỏi: "Alo? Có chuyện gì vậy?"

Cuộc gọi quốc tế rất đắt, mặc dù đây là Quý Nguy gọi nên cậu không phải trả tiền, nhưng vẫn thấy xót.

Quý Nguy nói: "Tớ đã nhận được lá thư mới nhất của cậu, cậu nói muốn video call qua máy tính với tớ phải không?"

Thang Húc Ân đáp: "Đúng."

Quý Nguy hỏi: "Nhà cậu không có máy tính mà? Đã mua rồi?"

Thang Húc Ân lại lau tay, liếc nhìn em trai, đi ra xa hơn một chút và nói nhỏ: "Chưa, tớ đã lén dành dụm một ít tiền, tớ sẽ ra quán net để video call với cậu."

Về việc giấu tiền riêng thay vì ưu tiên cho em trai, Thang Húc Ân cảm thấy rất xấu hổ, nhưng cậu cũng có cuộc sống riêng mà.

Nghe vậy, Quý Nguy khẽ cười, như thể họ đang cùng nhau làm chuyện xấu, cũng hạ thấp giọng, bí mật nói: "Ừ, chúng ta hẹn một thời gian nhé."

"Tớ nghe thấy tiếng khách hàng bên cậu, ồ, phải rồi, cậu đang mở cửa hàng phải không, tớ đã làm phiền công việc kinh doanh của cậu phải không?"

Thang Húc Ân nói: "Không sao, không sao, chỉ là nghe điện thoại thôi, không ảnh hưởng gì cả."

Quý Nguy trở lại giọng bình thường, lấy lại lý trí, vui vẻ nói: "Đáng lẽ tớ nên đợi đến lúc cậu nghỉ ngơi mới gọi cho cậu, xin lỗi nhé. Vừa nhận được thư thấy cậu nói vậy, tớ quá phấn khích, không nghĩ gì khác, chỉ gọi ngay cho cậu."

"Tiểu Húc, tớ rất nhớ cậu."

Thang Húc Ân đáp: "Tớ cũng vậy."

Dù họ cách xa hàng nghìn dặm, Thang Húc Ân vẫn cảm thấy tình bạn của họ như một sợi dây bền chặt, gắn kết chặt chẽ hai người bạn tốt này.

Thời gian trôi qua, đã hơn mười năm.

Vì vậy, khi Quý Nguy về nước, hai người gặp lại nhau, Thang Húc Ân không hề cảm thấy xa lạ.

Khi cậu đón Quý Nguy ở sân bay, cả hai vẫn chuyện trò không ngớt.

Điểm khác biệt duy nhất là, cậu cảm thấy sau chuyến ra nước ngoài, Quý Nguy trở nên thời thượng hơn thời sinh viên, ăn mặc còn bảnh bao hơn cả những nam diễn viên trên tạp chí và phim ảnh, vẻ ngây ngô đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là khí chất của một người đàn ông trưởng thành, điềm đạm và chín chắn.

Còn cậu vẫn dậm chân tại chỗ, ngoài việc cắm đầu vào công việc kinh doanh nhỏ của mình, trở thành một tiểu thị dân, không biết gì khác.

Quý Nguy đã có vài năm kinh nghiệm làm việc tại các công ty nổi tiếng ở nước ngoài, khi về nước đã trực tiếp tiếp quản công ty gia đình, thăng tiến nhanh chóng, hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu trẻ tuổi tài cao.

Theo đó, Thang Húc Ân - người vốn không được bạn cũ quan tâm - bỗng nhiên có thêm nhiều "bạn bè" hỏi thăm, dĩ nhiên, họ chỉ hỏi thăm vài câu rồi bắt đầu hỏi về Quý Nguy.

Dần dần, có Thang Húc Ân làm cầu nối, thỉnh thoảng Quý Nguy cũng tham gia một số hoạt động của bạn cũ và luôn đi cùng với Thang Húc Ân.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Tiệc cưới được tổ chức tại một khách sạn năm sao.

Đặc biệt chọn vào ngày lành tháng tốt, bắt đầu lúc 12 giờ trưa.

Hôm đó là thứ Bảy, để chiều lòng khách mời, tốt nhất là không phải xin nghỉ riêng, như vậy mọi người đến đông đủ hơn.

Tuy nhiên, đối với Thang Húc Ân, đây vẫn là ngày làm việc và còn là ngày bận rộn nữa.

May mắn là đại học đang nghỉ, hai em trai đều ở nhà và hôm nay Mạnh Thiên Hữu cũng đến, nói rằng tình cờ có thời gian rảnh, đến giúp anh vợ tương lai.

Thang Húc Ân nhớ đến thông tin đã tìm kiếm trên mạng về giá trị ròng của người này, cảm thấy rất không an tâm, nhưng Thang Nguyên vui vẻ nói không sao, nên cậu vẫn gật đầu đồng ý.

Hai ngày qua, Thang Húc Ân đã nhận được phản hồi điều tra về Mạnh Thiên Hữu từ Quý Nguy: chưa từng kết hôn, không có bạn gái cũ, cũng không có bạn trai cũ, ba mẹ đều đã mất, một thân một mình, nhưng nghe nói tính tình anh ta không tốt lắm, là một ông chủ khá đáng sợ.

Sau đó còn biết thêm rằng, công ty của Mạnh Thiên Hữu chính là nhà tài trợ cho dự án nghiên cứu khoa học mà Thang Nguyên đang thực hiện, có lẽ hai người quen nhau vì điều này.

Vậy thì... có vẻ ngoài việc hơi lớn tuổi cũng không có vấn đề gì khác.

Tuổi tác cũng không phải vấn đề quá lớn, trông Mạnh Thiên Hữu không già lắm.

Tạm thời cứ theo dõi tình hình vậy.

Thang Húc Ân cảm thấy mình có một loại trực giác kỳ lạ, cậu có thể dựa vào bản năng để đánh giá một người tốt hay xấu, nếu cảm thấy người đó không tốt, cậu sẽ không ép mình phải giao tiếp với họ, chỉ lặng lẽ cắt đứt quan hệ.

Mạnh Thiên Hữu không cho cậu cảm giác khó chịu đó, có lẽ không phải người xấu.

Trước khi khởi hành đến tiệc cưới, cậu còn thấy Mạnh Thiên Hữu đang mặc tạp dề, trông khá buồn cười.