Chương 17

Khoan đã, Quý Nguy cũng không còn trẻ.

Hơn nữa trước đây Quý Nguy vẫn luôn học ở nước ngoài, mấy năm trước mới về nước, nước ngoài cởi mở như vậy, Quý Nguy vóc dáng cao lớn, diện mạo tuấn tú, làm sao có thể không có chút kinh nghiệm tình cảm nào? Thang Húc Ân không khỏi nghĩ.

Chỉ cần hơi tưởng tượng một chút, cậu đã cảm thấy như có những đốm lửa than đổ vào lòng, đốt cháy tim phổi, mơ hồ cảm thấy hơi khó chịu.

Thang Húc Ân nhớ lại, thời học sinh Quý Nguy đã rất được yêu thích, sáng đến trường, thường thấy trong ngăn bàn của anh bị người ta nhét thư tình.

Hội con trai trong lớp đều rất ngưỡng mộ Quý Nguy, nhưng không ai phản đối, Quý Nguy âm thầm được các nữ sinh gọi là "thiếu niên năm tốt" — ý nói anh học tập tốt, gia cảnh tốt, ăn mặc tốt, tính cách tốt, ngoại hình tốt.

Trong ký ức của cậu, Quý Nguy ưu tú như một vì tinh tú.

Và cho đến bây giờ, vẫn ưu tú như vậy, chưa từng mờ nhạt chút nào.

Hai năm sau khi về nước, xung quanh Quý Nguy quả thực không có chút hoa thơm cỏ lạ nào, cậu biết điều đó, Quý Nguy nói là ưu tiên lo sự nghiệp trước.

Lúc đó mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, cảm thấy còn trẻ, không ngờ chớp mắt hai người đều đã hai mươi tám, hai mươi chín tuổi rồi.

Nhưng còn trước đó thì sao? Lúc ở nước ngoài?

Thang Húc Ân hoàn toàn không biết gì về chuyện này, khi liên lạc với Quý Nguy, cậu hoàn toàn không nhắc đến chuyện này, cậu cảm thấy quá riêng tư và lúc đó cậu hoàn toàn không hiểu biết về phương diện này, nên chưa từng nghĩ đến việc hỏi.

Ngược lại, hình như Quý Nguy đã hỏi cậu một hai lần, cậu cảm thấy mình khá xấu hổ, trả lời là không có, không có thời gian, có lần nghiêm túc nói, trước khi hai em trai đều vào đại học, cậu sẽ không kết hôn.

Đặc biệt là hai năm gần đây, gần như đến đỉnh điểm kết hôn của thế hệ bọn họ, động một tí là có bạn học kết hôn mời cậu đến góp vui.

Đấy, nghĩ gì thì gặp nấy, chỉ vài ngày sau, Thang Húc Ân nhận được tin từ bạn học cấp ba, nói thứ bảy tuần sau kết hôn, gửi thiệp mời điện tử cho cậu qua WeChat.

Thang Húc Ân lập tức hỏi Quý Nguy có tham dự không.

Quý Nguy nói sẽ tham dự.

Vậy đương nhiên là đi cùng nhau rồi.

---

Tất cả bạn bè cũ đều biết Thang Húc Ân và Quý Nguy thân nhau.

Quý Nguy vừa mới về nước không lâu, cả hai đã cùng nhau đi du lịch. Thang Húc Ân đăng tấm ảnh chụp chung khi họ leo lêи đỉиɦ núi lên mạng xã hội, ngay lập tức có người hỏi cậu: "Bất ngờ thế! Cậu vẫn còn giữ liên lạc với Quý Nguy sao??"

Thang Húc Ân không hiểu ý của họ.

Tại sao lại không chứ?

Bạn bè là thứ phải kết giao cả đời mà.

Sau đó đối phương bối rối nói: "Vì sau khi lên đại học, Quý Nguy dần dần mất liên lạc với mọi người, rồi khi ra nước ngoài càng như thể biến mất khỏi trái đất vậy."

Thang Húc Ân: "Đâu có, tớ vẫn luôn viết thư, gọi điện cho cậu ấy mà."

Và không phải kiểu một năm nửa năm mới liên lạc một lần.

Trước đây khi phương tiện liên lạc chưa phát triển, điện thoại của Thang Húc Ân chỉ có chức năng gửi tin nhắn và gọi điện, nhà cậu cũng không có máy tính, nên việc liên lạc với Quý Nguy rất khó khăn.

Theo lẽ thường, họ sẽ sớm mất liên lạc, nhưng Quý Nguy gần như đều đặn viết thư cho cậu với tần suất một, hai lá thư mỗi tuần, kiên trì không ngừng…

Mà Thang Húc Ân cũng không có bạn bè nào khác, cậu nghĩ chắc là do Quý Nguy cô đơn nơi đất khách quê người, rất cô đơn và với tư cách là bạn tốt, cậu phải có nghĩa vụ giúp Quý Nguy giải khuây!

Cậu không hề thấy phiền hà, ngược lại, cậu xem việc trao đổi thư từ với Quý Nguy như một cách xoa dịu tâm hồn, mỗi khi có nhân viên bưu điện đến gửi thư bảo đảm, cậu đều tràn đầy mong đợi.

Mỗi ngày khi mệt mỏi, cậu lại ngồi xuống dành nửa tiếng hoặc một tiếng để ghi lại những chuyện vụn vặt xảy ra trong ngày, hoặc đọc những cuốn sách Quý Nguy giới thiệu, rồi thảo luận cảm nhận sau khi đọc với anh.

Chỉ trong những lúc này, cậu mới có thể thoát khỏi công việc người lớn bận rộn và mệt mỏi, lẻn vào thế giới tình bạn chỉ có cậu và Quý Nguy để thở một chút, thư giãn đôi chút.

Gửi thư là phương thức liên lạc khá rẻ, trong nửa năm đầu khi Quý Nguy ra nước ngoài, Thang Húc Ân chưa từng gặp mặt anh một lần nào.

Cậu rất nhớ Quý Nguy.

Ít ra khi Quý Nguy còn học đại học, họ vẫn có thể gặp nhau trong kỳ nghỉ đông và hè.

Một ngày nọ, cậu thấy có thể dùng máy tính để trò chuyện qua video, nên lại tiết kiệm từ tiền ăn của mình, viết thư hỏi Quý Nguy xem họ có thể thử cách này không, cậu muốn nhìn thấy Quý Nguy.

Rồi vào một ngày cậu đang làm việc, đột nhiên, Quý Nguy gọi điện đến.

Điều này rất bất thường, Quý Nguy biết cậu phải làm việc vào ban ngày, anh tính toán múi giờ, nên thường không gọi cho cậu vào lúc này.

Chắc hẳn có chuyện khẩn cấp.