Chương 16

Quý Nguy quay lại nhìn cậu một cái, thân thể đứng yên, chốc lát, như thể nhìn thấy gì đó trên mặt cậu, đột nhiên đưa tay chạm vào khóe miệng cậu.

Thang Húc Ân: "?!"

Chỉ là chuyện xảy ra trong một hai giây, Thang Húc Ân đỏ mặt, trong chốc lát không kịp phản ứng.

Quý Nguy nói: "Khóe miệng cậu dính chút đậu đỏ."

Thang Húc Ân vội vàng sờ túi mình, không tìm thấy khăn giấy, lúng túng nói: "Ồ, ồ."

Cảm giác ngón tay Quý Nguy lướt qua như vẫn còn đọng lại trên môi cậu, Thang Húc Ân không kìm được nghĩ đến trong giấc mơ không biết xấu hổ của mình, Quý Nguy đã hôn cậu như thế nào.

Đó không phải nụ hôn kỹ thuật gì cả, chỉ là tràn đầy nhiệt tình, thích đến phát điên, như đang ăn một viên kẹo yêu thích, muốn nhai một chút, lại tiếc không nỡ nhai vụn ăn quá nhanh, lại muốn liếʍ nhiều vị ngọt hơn.

Cậu là viên kẹo đó.

Quý Nguy rụt tay lại, Thang Húc Ân thấy anh cũng không lau qua đầu ngón tay dính bẩn.

Quý Nguy: "Được rồi, mau về đi."

"Nghỉ ngơi sớm đi, không phải cậu còn phải dậy sớm chuẩn bị mở cửa hàng sao?"

Thang Húc Ân: "Ừm..."

Quý Nguy từ biệt cậu, lên xe, từ từ lái đi.

Trong gương chiếu hậu, Thang Húc Ân vẫn đứng đó, trong ánh sáng mờ ảo, mơ hồ có thể thấy trong đôi mắt của Thang Húc Ân có cảm xúc lưu luyến mà chính cậu cũng không nhận ra.

Đôi khi Quý Nguy tự hỏi, liệu đây có phải là mình tự tưởng tượng quá nhiều.

Anh dùng tay trái giữ vô lăng, giơ tay phải lên, liếʍ một chút đậu đỏ dính trên đầu ngón tay cái, đậu đỏ từ khóe miệng của Thang Húc Ân.

Nụ hôn hôm qua có vị vải và hoa hồng, nếu vừa rồi hôn Thang Húc Ân, chắc chắn sẽ có vị đậu đỏ phải không?

Thang Húc Ân cảm thấy mình bỗng dưng trở nên buồn bã, cậu nhìn theo Quý Nguy rời đi, mới chậm rãi trở về nhà.

Vừa về đến nhà, chưa kịp ngồi xuống để buồn một mình.

Hai cái đầu đã thò ra bên cửa, lén lút nhìn cậu, khiến Thang Húc Ân phải bật cười, hỏi: "Hai đứa làm gì thế?"

Thang Tranh hỏi: "Anh trai, anh với anh trai Quý Nguy có chuyện gì sao?"

Đúng là đυ.ng đâu đau đấy, về khoản không biết nhìn mặt mũi thì thằng Thang Tranh này luôn đứng nhất.

Thang Húc Ân nghiêm mặt, ra vẻ người lớn: "Không có gì cả, trẻ con đừng xen vào."

Thang Tranh nhảy vào nhà: "Sao anh lại nói em là trẻ con, em đã thành niên rồi. Em chỉ lo cho anh thôi mà? Cứ cảm thấy có phải các anh đã cãi nhau không. Anh chỉ có mỗi anh trai Nguy là bạn thân nhất, em không muốn thấy các anh mâu thuẫn."

Thang Húc Ân nói thẳng: "Không có mâu thuẫn gì cả."

Thang Nguyên không nói gì, nhưng cũng buồn rầu, đáng thương nhìn cậu.

Thang Húc Ân hỏi: "Còn em thì sao thế?"

Thang Nguyên im lặng bước ra, áy náy hỏi: "Anh trai, tối qua anh đi uống rượu có phải vì em không? Em làm anh buồn phải không?"

Thang Húc Ân sững lại một lúc.

Đột nhiên, cậu nhận ra, kể từ khi tỉnh dậy trên giường của Quý Nguy hồi trưa nay, chuyện lo lắng cho Thang Nguyên đã hoàn toàn bị cậu quên mất!

Không hề nghĩ đến một chút nào!

Chỉ toàn suy nghĩ về chuyện giữa cậu và Quý Nguy...

Cậu đúng là một người anh trai thất trách. Thang Húc Ân tự trách mình một hồi.

Trước đó đúng là vì chuyện này mà uống rượu, nhưng bây giờ cậu đã không còn cảm thấy gì nữa, không cần phải lừa dối lương tâm, nên nói thẳng: "Không, không phải."

"Đúng là anh đi tìm Quý Nguy để nói chuyện này, dù sao đây là chuyện trọng đại cả đời của em, nên thận trọng phải không?"

"Mạnh tiên sinh là người có công việc ổn định, nhìn có vẻ giàu có, nhà mình chỉ là dân thường, thì tất nhiên anh phải đi nhờ Quý Nguy giúp hỏi thăm rồi."

Thang Nguyên được cậu trấn an dần dần thả lỏng, cậu nói một câu, y gật đầu một cái.

Khi nói đến nỗi lo của mình, Thang Húc Ân dừng lại một chút, nói: "Đầu tiên, anh không phải có thành kiến với Mạnh tiên sinh, hoặc cố ý nghi ngờ, chỉ là suy nghĩ hợp lý thôi, anh ta đã 33 tuổi, có thể đã từng kết hôn, ít nhất cũng có lịch sử tình trường."

Nghe đến đây, Thang Nguyên lập tức quả quyết nói: "Không có, trước đây anh ấy chưa từng yêu ai, em là mối tình đầu của anh ấy."

Thang Húc Ân: "Hả? Không thể nào chứ?"

Thang Húc Ân hoàn toàn không tin, đặc biệt là cậu nghĩ em trai út Thang Nguyên của mình chỉ là một bé ngốc, ngốc từ khi còn nhỏ, một kẻ mọt sách nổi tiếng, còn kém hiểu biết về nhân tình thế thái hơn cả cậu.

Cậu rất muốn hỏi em có bị lừa không, nhưng lại không biết phải hỏi khéo thế nào, đang cân nhắc nên nói sao để bảo vệ tối đa trái tim của em trai.

Thang Nguyên như đoán được điều cậu muốn nói, lên tiếng: "Anh không tin phải không? Trước đây em cũng không tin. Có một chút lý do, anh trai, người đó ấy, hơi có vấn đề một chút, nên mới kéo dài đến tuổi này. Hiện tại em chưa tiện nói chi tiết."

"Dù sao thì, em biết anh ấy không lừa em."

Cũng không biết tại sao.

Rõ ràng đang thảo luận về đối tượng của Thang Nguyên, nhưng tâm trí của Thang Húc Ân lại lơ đãng trôi đến Quý Nguy…