Chương 15

Chợt, Quý Nguy bỗng nhiên bật cười, với vài phần gian xảo, anh cười híp cả mắt lại, khiến người ta không nhìn rõ ánh mắt, nhưng tiếng cười lại rất sảng khoái: "Nhìn cậu sợ kìa, không có gì đâu… chỉ là tối qua cậu cứ đòi ngủ chung giường với tớ, tớ đã để cậu ngủ cùng, kết quả nửa đêm cậu còn nói mớ một đống nhảm nhí."

May quá may quá.

Cậu đang nghĩ gì vậy? Quả nhiên chỉ là mơ thôi!

Thang Húc Ân đỏ mặt tía tai.

Nhưng mà…

Cậu mơ những chuyện mất mặt như vậy thì thôi đi, lại còn nói mớ thành tiếng sao?

---

Quý Nguy nói tiếp: "Hôm qua cậu..."

Thang Húc Ân rất muốn hỏi mình đã nói những lời nhảm nhí gì, nhưng lại không đủ can đảm, sợ nghe được câu trả lời càng khiến cậu khó chịu muốn đội quần.

Thấy khóe miệng Quý Nguy cong lên thành nụ cười, định nói tiếp, Thang Húc Ân gần như bật dậy, như con chó con bị giẫm phải đuôi, vội vàng ngăn anh lại: "Được rồi, được rồi, không cần nói nữa."

"Tớ biết mình đã làm trò hề rồi."

"Ôi, lần sau không uống nhiều rượu như thế nữa, uống rượu thật sự hại người. Tửu lượng của tớ không tốt, hôm qua cũng không uống nhiều mà, chỉ ba bốn chai thôi, sao lại say đến mức không nhớ gì vậy..."

Thang Húc Ân vừa tự dối mình rằng bản thân không nhớ gì, vừa có những hình ảnh mập mờ hiện lên trong đầu, giữa thực và hư, chính cậu cũng không phân biệt được nữa.

Có thật là chẳng có chuyện gì xảy ra?

Thang Húc Ân lại cảm thấy có điều gì đó không đúng, l*иg ngực cậu như bị tắc nghẽn, suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn hỏi: "Sáng nay tớ thức dậy thấy quần áo đã được thay, người cũng không có mùi rượu, cậu đã lau người giúp tớ sao?"

"Chứ còn sao nữa?" Quý Nguy hỏi ngược lại, thái độ thẳng thắn của anh khiến Thang Húc Ân cảm thấy hơi xấu hổ.

"Tối qua cậu nhất định đòi ngủ cùng tớ, còn tự cởϊ qυầи áo chui vào chăn của tớ. Tớ đâu thể để cậu nồng nặc mùi rượu được, cậu ngủ được còn tớ thì không ngủ nổi."

Mặt Thang Húc Ân đỏ bừng trong tích tắc.

Cậu thật sự làm những chuyện như vậy sao? Tại sao cậu không nhớ gì cả?... Nhưng bình tĩnh nghĩ lại, có lẽ cũng không quá kỳ lạ.

Trước đây cũng có vài lần cậu say rượu và ngủ lại nhà Quý Nguy, ngủ thϊếp đi, sau đó Quý Nguy giúp cậu thay quần áo, tuy nhiên chưa từng lau người cho cậu.

Thang Húc Ân ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, xin lỗi, đã làm phiền cậu."

Quý Nguy đáp: "Không sao, chúng ta là bạn mà."

Câu nói của anh có phần xa cách lịch sự, khiến Thang Húc Ân cảm thấy lo lắng không yên.

Nói xong, anh đứng dậy, lấy áo vest vốn treo trên lưng ghế, gấp đôi lại vắt trên cánh tay.

Tầm mắt của Thang Húc Ân theo đó từ ngang tầm chuyển sang ngước lên, cậu mới phản ứng: "À, cậu định đi rồi à?"

Đáy mắt Quý Nguy có chút mệt mỏi: "Ừm. Không còn sớm nữa. Vốn tối qua cũng không ngủ được bao nhiêu."

Thang Húc Ân vội vàng cũng đứng dậy, nói: "Để tớ tiễn cậu."

Đêm khuya trên phố Tiểu Hà Kiều vạn vật tĩnh lặng, bầu trời sao bị mái hiên hai bên đường cắt thành những dải dài hẹp, trùm lên đầu họ, gió nhẹ thổi đến, làm má Thang Húc Ân dần mát lại.

Cậu thường xuyên bước đi bên cạnh Quý Nguy, từ thời niên thiếu cho đến bây giờ. Có lẽ bắt đầu từ năm cấp ba, cũng không nhớ rõ bắt đầu từ ngày nào, chỉ biết rằng sau những tối tự học, hầu như tối nào họ cũng cùng nhau về nhà.

Đến khi lên cấp ba, trên đường về, Quý Nguy còn thường dẫn cậu đi ăn khuya ở những quán vỉa hè. Thang Húc Ân không có tiền, chỉ ngồi một bên nhìn anh ăn.

Quý Nguy thường gọi một món chè trứng long nhãn táo đỏ, lấy một chén nhỏ, gắp trứng hấp bên trong đẩy cho cậu, nói: "Tớ không thích ăn cái này, không ăn thì lại phí, cậu ăn giúp tớ nhé."

Lần đầu tiên, Thang Húc Ân còn hơi ngại khi nhận, nhưng cậu vốn luôn nghe lời Quý Nguy. Nếu cậu không ăn, Quý Nguy thực sự sẽ để trứng ở đó không lấy, thà đổ đi vứt đi cũng không miễn cưỡng ăn.

Thang Húc Ân xưa nay là người tiết kiệm, thấy thế đau lòng, cuối cùng vẫn đầy cảm giác tội lỗi mà ăn.

Trứng được nấu thấm đẫm hương thơm của long nhãn và táo đỏ, đường cho vừa phải, ngọt nhưng không ngấy.

Lúc đó, vì nhà phải chữa bệnh cho ba, Thang Húc Ân muốn bẻ đôi từng đồng tiền để tiêu, hai em trai đang ở tuổi ăn tuổi lớn, cậu là anh cả tất nhiên không thể ích kỷ, luôn chịu khổ để các em được ăn nhiều hơn.

Trứng này là bí mật nhỏ giữa cậu và Quý Nguy.

Thang Húc Ân chưa bao giờ nói với các em rằng tan học về cậu còn ăn vụng đồ ngon. Đặc biệt là vào mùa đông, một chén chè vào bụng, cảm giác tay chân lạnh cóng đều được sưởi ấm, vị ngọt ấy như thấm vào tận đáy lòng, khiến cậu cảm thấy cuộc sống cũng không quá đắng cay.

Ít nhất, cậu vẫn còn một người bạn thân tận tâm.

Đi đến bãi đỗ xe.

Thang Húc Ân đứng bên cạnh xe của Quý Nguy, nói: "Vậy tớ tiễn cậu đến đây thôi."

Quý Nguy: "Ừm."