Chương 14

Vượt qua nửa năm đầu vắng khách, cuối cùng việc kinh doanh cũng dần tốt lên.

Hồi đầu năm nay, Quý Nguy còn đề xuất với cậu, hỏi cậu có muốn mở rộng thêm chi nhánh không.

Quý Nguy có vốn, Thang Húc Ân đóng góp công thức kỹ thuật, rất hợp lý. Nhưng Thang Húc Ân suy nghĩ hai ngày, vẫn từ chối, cậu không có tham vọng lớn, không quá bận tâm đến tiền bạc, cảm thấy kiếm đủ là được.

Khi món tráng miệng gần xong, Quý Nguy cũng đến.

Thang Húc Ân ngượng ngùng lau tay vào tạp dề, nói: "Bán hết rồi, tớ vừa làm cho cậu hai món ngọt."

Quý Nguy không thân thiện dịu dàng như mọi khi, sắc mặt hơi lạnh.

Giống như Thang Húc Ân quen thuộc với nhà anh, Quý Nguy cũng quen thuộc với tiệm nhỏ của nhà họ Thang, như người trong nhà lấy thêm một bộ bát đũa, đặt xuống, nói: "Ngồi xuống, cùng ăn nào."

Thang Húc Ân cảm thấy mình đã làm điều gì sai, "Ừ" một tiếng, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Quý Nguy múc nửa chén double skin milk vào bát nhỏ, anh ăn phần này, để nguyên chén kia cho Thang Húc Ân.

Thang Húc Ân nếm thử một miếng, thầm nghĩ không ổn, hôm nay tinh thần cậu hoảng hốt, cho đường quá nhiều, ngọt đến ngấy.

Nhìn lại Quý Nguy, anh ăn rất ngon lành, thậm chí không cau mày lấy một lần.

Vừa nhìn thấy Quý Nguy, Thang Húc Ân lại nhớ đến "giấc mơ" kỳ lạ kia, lập tức cảm thấy không thoải mái.

Cậu nghĩ, nếu tỏ ra quá để ý thì trông giống như kẻ có tật giật mình, cậu nên cư xử bình tĩnh tự nhiên hơn.

Vì vậy, Thang Húc Ân mỉm cười và bắt đầu trò chuyện như thường lệ: "Hôm nay tớ ngủ ở nhà cậu gần cả ngày, tưởng chắc tiệm không mở cửa, không ngờ hai thằng nhóc Thang Tranh và Thang Nguyên lại không lười biếng."

"Lúc tớ về nhà, chúng còn khoe công với tớ."

"Tớ cảm thấy nuôi hai đứa này không uổng công, cuối cùng chúng cũng biết hiếu thảo với tớ rồi."

Nói đi nói lại, không biết sao lại lạc đề.

"..."

"Lần trước còn có người hỏi tớ Thang Tranh có bạn gái chưa, muốn giới thiệu mai mối cho nó."

"Tớ luôn cảm thấy nó còn nhỏ, nghĩ lại mới thấy, nó cũng đã đến tuổi kết hôn rồi, không còn nhỏ nữa."

Cậu vốn thích trò chuyện với Quý Nguy, nói đủ thứ chuyện và Quý Nguy luôn kiên nhẫn lắng nghe, không khí trở nên hòa hợp.

Nhưng hôm nay cách này có vẻ không hiệu quả.

Chiếc thìa sứ nhỏ trong tay Quý Nguy gõ vào bát.

Teng teng, teng teng.

Anh nói: "Còn cậu thì sao? Cậu cũng không còn trẻ nữa, muốn đi xem mắt không?"

Thang Húc Ân ngờ nghệch đáp: "Mấy năm trước còn có người giới thiệu cho tớ, nhưng tớ cảm thấy điều kiện của mình không tốt, chưa sẵn sàng kết hôn. Hai năm gần đây, có lẽ tớ già rồi, học vấn lại thấp, không ai thèm để ý đến tớ, chẳng ai giới thiệu cho tớ nữa."

Quý Nguy như nghiến răng hỏi: "Vội vã thế sao?"

Thang Húc Ân nói: "...Cũng không vội."

"Tớ nghĩ, tùy duyên thôi."

Quý Nguy cúi đầu, im lặng ăn.

Thang Húc Ân thấy tâm trạng anh không ổn, cũng không dám lên tiếng. Quý Nguy vốn luôn dịu dàng chu đáo với cậu, đột nhiên hung dữ như vậy, như thể vô tình để lộ một chút hắc khí, thật đáng sợ, khiến cậu hồi hộp đến mức tim đập thình thịch.

Đêm qua rốt cuộc là một giấc mơ của cậu? Hay thực sự đã xảy ra chuyện không thể miêu tả?

Thang Húc Ân nghĩ.

Giờ đây đoán ý Quý Nguy cũng không thể xác định được.

Làm sao một người phong nhã như Quý Nguy lại có thể làm chuyện đó... đó với cậu? Còn ôm cậu đầy lưu luyến chủ động hỏi cậu có thích không...

Bỗng nhiên, Quý Nguy lại nói: "Cậu đừng tự ti."

"Cậu rất tốt, Thang Húc Ân."

Khi Quý Nguy gọi tên đầy đủ của cậu, Thang Húc Ân lập tức cảm thấy tim mình giật thót, thông thường, Quý Nguy đều gọi cậu là "Tiểu Húc", một khi gọi đầy đủ tên, chắc chắn chẳng có chuyện tốt đẹp gì.

Quý Nguy khá nghiêm túc nói: "Cậu có căn nhà này, hộ khẩu địa phương, trong tay cũng có một số tiền tiết kiệm. Hơn nữa cậu đã có bằng đại học tự học, không thể nói là học vấn thấp, điều kiện không hề tệ."

"Cậu còn có phẩm chất đáng khen, cậu chăm chỉ thật thà, làm sao lại không được người ta để mắt tới? Người có con mắt tinh đời sẽ thích cậu."

Thang Húc Ân nghe mà đỏ mặt.

Đặc biệt là khi Quý Nguy nói những lời này còn cố ý ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào cậu, khi nói hai chữ "thật thà" còn đặc biệt nhấn mạnh, nhưng lúc này Thang Húc Ân đã lâng lâng, hoàn toàn không để ý đến.

Thang Húc Ân nói: "Chỉ có cậu khen tớ như vậy thôi. Hê hê."

Quý Nguy vẫn nhìn chằm chằm vào cậu đang cười ngờ nghệch.

Thang Húc Ân nắm lấy tạp dề của mình, hỏi: "Sao thế?"

Quý Nguy hỏi: "Chuyện tối qua, cậu thực sự không nhớ sao?"

Thang Húc Ân lập tức cảm thấy tim mình như treo lơ lửng trong cuống họng, đập loạn xạ, lo lắng nghĩ: Chẳng lẽ đêm qua không phải là mơ sao? Là thật?

Cậu sợ đến nỗi ngừng thở, mặt đầy vẻ hoang mang sợ hãi nhìn lại Quý Nguy.

Thời gian như ngưng đọng.