Chương 9: Dù sao cũng phải chết, vẫn nên giải thoát luôn từ bây giờ đi, khỏi phải bị tra tấn

Ngu Thu ngước mắt lên nhìn, thấy ánh mặt trời bên ngoài đã tắt, bốn phía mờ mờ, nơi xa có người hầu đang leo thang treo đèn l*иg, chiếc lá cuối cùng trên cành cây khô gần đó cũng lắc lư sắp rụng.

Nàng thở dài một hơi, cầm tách trà còn nguyên lên, nàng nhìn gương mặt xấu xí của mình trên mặt nước, hít một hơi thật sâu rồi đưa chén trà tới bên môi.

Nàng lấy hết dũng khí hạ độc, lại không nhẫn tâm đưa chén trà có độc kia cho Vân Hành.

"Dù sao cũng phải chết, vẫn nên giải thoát luôn từ bây giờ đi, khỏi phải bị tra tấn…” Nàng thì thào nói nhỏ.

Nàng đã nói dối với Vân Hành, nàng muốn tìm Phù Ảnh không chỉ vì để cảm tạ mà cũng bởi vì nàng hổ thẹn trong lòng.

Đa tạ hắn ta cứu nàng, thẹn vì mình bị người ta lợi dụng.

Ba ngày trước, có một con bồ câu đưa thư mang thư mật đến cho Ngu Thu, nàng nhận ra bồ câu đưa tin, đó là của Dư Diên Tông.

Phụ thân của hai nhà Dư - Ngu ngày xưa là đồng môn, đã qua lại hơn ba mươi năm, thân như người nhà. Ngu Thu và hai huynh muội Dư Diên Tông và Dư Mạn Tú lớn lên cùng nhau. Sau khi Ngu phu nhân qua đời, Ngu Thu còn gọi Dư phu nhân là dưỡng mẫu.

Lúc trước Ngu Hành Thúc vào tù, Ngu Thu cùng đường phải nhân lúc trời tối đến Dư phủ xin giúp đỡ, cửa lớn Dư gia đóng chặt, chỉ để lại cho Ngu Thu một câu cách cánh cửa son nặng nề: "Cô nương, xin mời về.”

Dù Ngu Thu có cầu xin như thế nào cũng chỉ nhận được một câu này.

Ngu Thu chỉ được Dư Diên Tông giúp đỡ một lần, khi nàng bị đám côn đồ bao vây trên phố, hắn ta đã đuổi người đi, sau đó nhìn nàng thật sâu rồi cũng rời đi.

Lần này Dư Diên Tông tìm nàng, nói đã biết được kẻ hãm hại Ngu Hành Thúc, muốn hẹn Ngu Thu ra ngoài.

Nhưng hắn ta cũng không nói cho Ngu Thu biết hung thủ đứng sau là ai, chỉ nói vì lần đó ra tay cứu giúp Ngu Thu mà hại Dư gia bị liên lụy. Hắn ta đã tìm được chỗ dựa, chỉ cần Ngu Thu cho Thái tử uống túi thuốc bột kia là có thể cứu Dư gia, cũng hứa hẹn sẽ báo thù rửa hận cho Ngu Hành Thúc.

"Ta không muốn hại người, cũng không muốn lấy oán trả ơn…” Ngu Thu nhỏ giọng nói, nước mắt trào ra từ hốc mắt, một giọt bị vết sẹo trên mặt cản lại, một giọt thuận theo gò má nhẵn mịn rơi vào trong chén trà, phá tan gương mặt phản chiếu của nàng trong đó.