Chương 8: Nếu như muốn hạ độc hắn, đây là thời cơ tốt nhất

Ngu Thu lặng lẽ liếc mắt nhìn Vân Hành, trông thấy ngón tay thon dài của hắn đang kẹp mỏ con chim, ép cái miệng cong cong hình móc câu kia há to ra để đút nhân quả vào, hoàn toàn không nhìn nàng.

Nếu như muốn hạ độc hắn, đây là thời cơ tốt nhất.

"Ngươi cũng rót cho mình một chén đi.”

Vân Hành đột nhiên lên tiếng, Ngu Thu bị dọa run lên, vội vàng dừng tay trước khi nước trà tràn ra. Nàng đáp "vâng” rồi lấy một cái chén khác tới.

Tim Ngu Thu đập rộn lên, mượn động tác rót trà mà hơi nghiêng người, đầu ngón tay run rẩy đổ thuốc bột trong tay áo vào.

Thuốc bột gặp nước là tan ngay, hai chén trà để cạnh nhau không có gì khác biệt.

Ngu Thu cất túi giấy đi, ổn định lại tinh thần, nàng xoay người lại và phát hiện Vân Hành đang nhìn mình. Lòng nàng giật thót, cuống quýt giấu hai tay run rẩy ra sau lưng, âm thầm siết lấy túi giấy trong tay áo.

Nét mặt Vân Hành lạnh nhạt, hắn buông tay ta, con vẹt lông xanh được thả tự do vỗ cánh muốn bay đi nhưng nó bị sợi xích trên chân giữ lại, chỉ có thể bật lực đứng trên giá treo.

"Tìm Phù Ảnh làm gì?”

Ngu Thu nắm chặt ống tay áo, nhỏ giọng nói: “Nô tỳ muốn cảm tạ hắn ta, cảm tạ hắn ta đã gϊếŧ đám cướp hôm đó giúp ta…”

“Hắn ta gϊếŧ người không phải là vì ngươi.” Vân Hành nói.

"Vậy cũng nên đa tạ hắn ta, nếu hắn ta không cứu ta thì ta đã phơi thây ngoài đồng hoang. Cũng đa tạ Thái tử đã bằng lòng giữ ta lại, Thái tử nhân từ, con vẹt này đến nói chuyện cũng không học được mà Thái tử vẫn bằng lòng nuôi…”

Tiếng nói của Ngu Thu nhỏ dần dưới đôi mắt dần nheo lại của Vân Hành, vất vả mãi mới ngừng lại được, nàng hối hận hung hăng bấm vào cổ tay mình.

Vân Hành ngồi xuống, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, Ngu Thu vội vàng đặt chén trà bên tay hắn.

Vân Hành liếc nàng một cái, bưng chén trà lên. Hơi nóng chầm chậm bốc lên tạo thành một mảng sương mờ trước mặt hắn, nhìn hắn càng thêm ôn hòa.

Mép chén sứ áp sát môi, Ngu Thu tròn mắt nhìn, không dám thở mạnh.

Đôi môi nhạt màu hé mở, sắp chạm vào nước trà thì đột nhiên dừng lại, Vân Hành nhíu mày: "Nhìn cô làm gì?”

Ngu Thu vội gục đầu xuống, không dám nhìn lung tung nữa.

Một lát sau hắn buông chén trà xuống, cái chén vốn có bảy phần nước trà giờ đã vơi gần nửa.

“Nghiêm túc dạy nó nói chuyện, lúc rảnh rỗi hay nghĩ đến chuyện của phụ thân ngươi. Dù nói thế nào cũng là thiên kim của một quan viên, đầu óc rỗng tuếch sẽ khiến phụ thân ngươi mất mặt.”

Ngu Thu mím môi gật đầu, nhìn vạt áo màu vàng sẫm bay bay, chầm chậm ra khỏi căn phòng.

Cửa sổ mở rộng, gió lạnh lọt vào trong, rất nhanh đã thổi tan mùi thơm còn sót lại.