Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mộng Trung Nhân

Chương 7: Thanh danh của cô nương chưa xuất giá không còn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lộc Minh yến mùa xuân, nói là mở tiệc chiêu đãi các tân khoa tiến sĩ nhưng thực tế là để tiện cho việc kén rể. Các tiểu thư đều được mời đến, trong đó có cả Ngu Thu vẻ đẹp át người, lại bởi vì một câu “Đẹp thì có đẹp, đáng tiếc lại không có đầu óc” của Tam hoàng tử Vân Phách mà trở thành trò cười.

Thanh danh của cô nương chưa xuất giá không còn, đến mức những người chơi thân ngày xưa cũng dần xa cách, cửa nhà vắng bóng người, chuyện hôn sự mãi mà chưa được quyết định.

Ngày đó Ngu Thu cảm thấy nhục nhã, nhưng gần nửa năm qua khi trải qua đủ thứ chuyện, giờ bị khinh miệt như vậy, nàng cũng đã có thể bình tĩnh đón nhận.

Đúng là nàng không đủ thông minh, nếu không thì cũng chẳng đến mức tới tận giờ vẫn chưa biết người hãm hại phụ thân mình là ai, không biết ý định của đối phương, càng không biết sau này phải lựa chọn thế nào.

Nàng sợ lại nói bậy bèn dứt khoát mím môi không nói.

“Tìm Phù Ảnh làm gì?”

Câu này làm Ngu Thu sợ gần chết, nàng chỉ hỏi thị nữ có một câu mà vẫn bị Vân Hành biết được.

Lúc đầu óc hỗn loạn, sợ run không biết đối đáp thế nào, Vân Hành lại thong dong cười nói: “Sao cô thấy ngươi đang run vậy, lạnh à?”

"Không…” Ngu Thu nuốt một ngụm nước bọt, thầm mặc niệm một câu trong lòng rồi mới run giọng đáp: "Không lạnh.”

Nàng mím chặt môi, môi trên và môi dưới chạm nhau là lại muốn nói ra mấy lời không hay, nàng phải dùng sức bấm vào lòng bàn tay mới nhịn xuống được.

Vân Hành như khẽ hừ một tiếng, sau đó nói: "Đi pha ấm trà mang đến đây.”

Ngu Thu như được ân xá, đáp “vâng” rồi vội đi ra cửa.

Hơi lạnh phả vào mặt, đánh tan mùi hương của Thái tử còn quấn quanh nơi chóp mũi, Ngu Thu vội vàng ôm ngực ấy hơi.

Rốt cuộc Thái tử muốn nói gì với nàng? Chẳng phải hắn đến xem vẹt sao, vì sao lại hỏi mấy câu không liên quan thế?

Ngu Thu thầm nghĩ, không dám chậm trễ quá lâu, nàng nhanh tay pha một bình trà rồi quay về.

Những dãy cửa sổ có song sắt mở toang, ánh nắng chiều tà xuyên qua song sắt, tạo nên những vệt sáng tối đan xen trên mặt đất, kéo dài chiếc bóng của Vân Hành.

Ngu Thu chuẩn bị tâm lý xong mới bước vào phòng, nàng cẩn thận tránh cái bóng của hắn, rón rén châm trà.

Nước trà còn bốc hơi nóng chảy vào chén sứ trắng, lá trà nhòn nhọn màu xanh nhạt đảo quanh trong nước trà.
« Chương TrướcChương Tiếp »